“Ngô Mây – Khúc tráng ca bất tử bên đèo An Khê”
Giữa những ngày đông giá rét năm 1947, trên mảnh đất Tây Nguyên hùng vĩ, tên tuổi của một người chiến sĩ Bình Định đã tạc vào mây núi với lòng dũng cảm vô song. Đó là Ngô Mây – người anh hùng đã lấy thân mình làm lá chắn, biến trái tim yêu nước thành ngọn lửa thiêu rụi quân thù.
Sinh ra tại vùng quê nghèo Phù Cát, Ngô Mây gia nhập Đại đội cảm tử với một khát khao duy nhất: giành lại độc lập cho dân tộc. Trước trận đánh lớn tại Suối Vôi, anh đã cùng đồng đội làm lễ truy điệu sống cho chính mình. Dưới lá cờ Tổ quốc, anh dõng dạc thề: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Với anh, cái chết không đáng sợ bằng cảnh nước mất nhà tan.
Trưa ngày 14/12/1947, khi tiếng gầm rú của xe tăng Pháp làm rung chuyển núi rừng, Ngô Mây lẳng lặng ôm quả bom bom càng, nép mình trong bụi rậm. Khi chiếc xe tăng đi đầu lọt vào tầm phục kích, anh không chút do dự, tung mình lao ra như một mũi tên. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Khói bụi mù mịt xóa tan bóng dáng người chiến sĩ trẻ, nhưng cũng đồng thời quật ngã con quái vật thép của kẻ thù.
Sự hy sinh của Ngô Mây đã trở thành biểu tượng rực rỡ nhất cho tinh thần quả cảm của quân đội ta. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi, nhưng linh hồn anh vẫn mãi sống trong lòng nhân dân đất võ. Câu chuyện về người anh hùng ôm bom năm ấy mãi là lời nhắc nhở đanh thép về ý chí bất khuất của một dân tộc không bao giờ chịu cúi đầu.


