NGÔ MÂY – LỜI THỀ MÁU VÀ TUỔI XUÂN TRÊN ĐẤT BÌNH ĐỊNH
Ngô Ánh Tuyết
Trong những năm tháng gian lao của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, mảnh đất võ Bình Định đã sản sinh ra một người con kiệt xuất, mà tên tuổi đã đi vào huyền thoại như một biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm: Anh hùng, liệt sĩ Ngô Mây.
Sinh ra và lớn lên ở thôn Viên Triêm (xã Cát Chánh, huyện Phù Cát), Ngô Mây mồ côi cha từ sớm, sống trong một gia đình nghèo vất vả cùng mẹ. Là đứa con duy nhất trong nhà, anh chính là niềm hy vọng và chỗ dựa duy nhất của người mẹ già. Thế nhưng, khi ngọn lửa chiến tranh lan rộng đến quê hương, chàng trai trẻ đã xin phép mẹ gạt bỏ tình riêng, xung phong lên đường nhập ngũ và đứng vào hàng ngũ của Đại đội Quyết tử.
Mùa thu năm 1947, thực dân Pháp mở cuộc tiến công lớn vào khu vực An Khê. Trước sức mạnh hỏa lực và vũ khí hiện đại của địch, lực lượng ta gặp vô vàn khó khăn. Để chặn đứng bước tiến của quân xâm lược, đơn vị phát động phong trào xung phong thực hiện nhiệm vụ quyết tử. Khi người chỉ huy cất lời gọi, hơn 40 chiến sĩ đồng loạt giơ tay. Nhưng đến khi tất cả đã hạ tay xuống, vẫn có một cánh tay kiên định giơ cao, nhất quyết không rời – đó chính là cánh tay của Ngô Mây.
Ngày 24 tháng 10 năm 1947, tại trận quyết chiến ở khu vực Suối Voi, cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Giữa làn đạn mù mịt và tiếng xích xe tăng địch réo gầm, Ngô Mây đã ôm chặt quả bom, lao thẳng vào lòng đội hình quân Pháp. Tiếng nổ vang trời không chỉ phá tan đợt tiến công của giặc, tạo thời cơ vàng cho đồng đội xông lên quật ngã kẻ thù, mà còn cướp đi sự sống của chàng trai trẻ khi tuổi đời mới vừa mươi mươi.
Ngô Mây ngã xuống, nhưng sự hy sinh ấy đã hóa thành ngọn đuốc rực sáng. Ngày 31 tháng 8 năm 1955, anh vinh dự được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ngày nay, tượng đài người chiến sĩ ôm bom tại Phù Cát cùng nhiều tuyến đường, trường học mang tên anh vẫn sừng sững đứng đó, nhắc nhở các thế hệ mai sau về một lời thề tuổi trẻ từng viết nên cho Tổ quốc.



