Bài viết

NGÔ MÂY – NGỌN LỬA BẤT TỬ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG BÌNH ĐỊNH

Giữa những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp đầy khốc liệt, người con Bình Định mang tên Ngô Mây đã biến tuổi xuân của mình thành ngọn lửa bất tử. Với tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, ông đã ôm bom lao vào đội hình địch để cứu đồng đội và giữ vững trận địa. Sự hy sinh anh dũng ấy mãi mãi trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của quê hương đất Võ.

Gia Lai15/05/2026NGUYỄN LÊ QUỲNH TRÂM (Chi đoàn 11A2 – Đoàn trường THPT Vĩnh Thạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Người dân quê tôi ở Cát Chánh đến bây giờ mỗi lần nhắc đến anh hùng Ngô Mây vẫn còn xúc động lắm. Các cụ già trong làng kể rằng hồi còn trẻ, anh Mây hiền lành nhưng gan dạ vô cùng. Nhà nghèo, lớn lên giữa cảnh nước mất nhà tan nên anh sớm nuôi chí đánh giặc cứu nước. Những năm thực dân Pháp kéo về càn quét Bình Định, làng xóm tiêu điều, nhiều gia đình phải bỏ nhà đi lánh nạn. Chứng kiến cảnh dân mình bị đánh đập, cướp bóc, anh Mây càng nung nấu quyết tâm cầm súng chiến đấu.

Ngày tham gia bộ đội, anh luôn là người xung phong nhận nhiệm vụ khó khăn nhất. Đồng đội ai cũng quý vì anh sống tình nghĩa, thương dân và rất dũng cảm. Trong những trận phục kích quân Pháp ở vùng Phù Cát, anh thường đi đầu trinh sát địa hình, thức trắng đêm để cùng đồng đội đào công sự, chuẩn bị trận địa.

Tôi còn nhớ các bậc cao niên kể nhiều nhất về trận đánh ở khu vực Suối Vối – Rộc Dừa năm ấy. Hôm đó quân Pháp kéo đến rất đông, súng đạn bắn dữ dội làm núi rừng rung chuyển. Bộ đội ta chiến đấu kiên cường nhưng địch có hỏa lực mạnh nên tình thế dần trở nên nguy cấp. Nhiều đồng chí bị thương nằm lại trên trận địa, còn quân địch thì từng bước áp sát.

Giữa lúc nguy nan ấy, Ngô Mây nhìn thấy một toán lính Pháp đang tập trung chuẩn bị đánh thốc vào vị trí của quân ta. Nếu để chúng tràn lên, cả đơn vị có thể bị tiêu diệt. Anh lập tức ôm quả bom lớn vào lòng. Đồng đội thấy vậy liền giữ anh lại nhưng anh chỉ cười rất bình tĩnh rồi nói:

‘Còn giặc thì còn đánh. Phải giữ bằng được trận địa cho anh em!’

Nói xong, anh lao vút lên giữa làn mưa đạn. Tiếng súng nổ chát chúa khắp sườn đồi nhưng anh vẫn không chùn bước. Chỉ ít giây sau, một tiếng nổ vang trời rung chuyển cả cánh rừng. Khói lửa bốc cao mù mịt. Toán lính Pháp bị đánh bật, đội hình hoảng loạn tháo chạy. Đồng đội của anh được giữ an toàn nhưng Ngô Mây đã anh dũng hy sinh giữa tuổi xuân của mình.

Sau trận đánh hôm ấy, người dân Bình Định truyền tai nhau về người chiến sĩ ôm bom lao vào quân thù như kể về một huyền thoại. Các mẹ, các chị khi nhắc đến anh đều rưng rưng nước mắt. Thanh niên trong vùng thì lấy tấm gương của anh để tự nhắc mình phải sống can đảm và yêu nước hơn.

Đến hôm nay, tên tuổi Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Mây vẫn sống mãi trong lòng quê hương đất Võ. Sự hy sinh của anh không chỉ góp phần làm nên chiến thắng của dân tộc mà còn thắp lên ngọn lửa yêu nước cho biết bao thế hệ mai sau.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÔ MÂY – NGỌN LỬA BẤT TỬ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG BÌNH ĐỊNH | Câu chuyện thời hoa lửa