NGÔ MÂY – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Ngô Mây sinh ra trên mảnh đất Bình Định giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông cũng như bao người dân quê khác, gắn với ruộng đồng, với những ngày lao động vất vả. Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta, ông quyết định rời quê hương để tham gia quân đội. Với ông, bảo vệ đất nước không phải là điều gì quá lớn lao để nói thành lời, mà đơn giản vì đó là trách nhiệm của một người con đối với quê hương mình.
NGÔ MÂY – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Có những câu chuyện lịch sử đọc xong rất lâu vẫn còn đọng lại trong lòng. Câu chuyện về anh hùng Ngô Mây là một trong số đó. Không phải vì chiến công của ông quá lớn lao theo cách người ta thường kể, mà bởi hành động cuối cùng của ông khiến ai nghe qua cũng lặng người. Đó là sự lựa chọn của một người lính khi đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Ngô Mây sinh ra trên mảnh đất Bình Định giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông cũng như bao người dân quê khác, gắn với ruộng đồng, với những ngày lao động vất vả. Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta, ông quyết định rời quê hương để tham gia quân đội. Với ông, bảo vệ đất nước không phải là điều gì quá lớn lao để nói thành lời, mà đơn giản vì đó là trách nhiệm của một người con đối với quê hương mình.
Trong quân ngũ, Ngô Mây luôn được đồng đội yêu quý bởi tính cách điềm đạm, gan dạ và sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khăn. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi lần chiến đấu đều là người xông lên phía trước. Có lẽ những người lính thời ấy đều như vậy, không ai nghĩ đến việc mình sẽ trở thành anh hùng. Điều họ mong mỏi chỉ là đất nước sớm có ngày hòa bình.
Chiến công làm nên tên tuổi của Ngô Mây diễn ra trong một trận đánh ác liệt năm 1950. Khi đơn vị đang tiến công, một lô cốt của quân địch liên tục bắn ra những loạt đạn dữ dội, khiến bộ đội ta gặp rất nhiều khó khăn. Nếu không phá được vị trí ấy, cuộc tấn công có nguy cơ thất bại và nhiều đồng đội sẽ tiếp tục bị thương.
Trong giây phút quyết định, Ngô Mây ôm khối bộc phá lao thẳng về phía lô cốt. Đạn bắn như mưa, đất đá tung lên mù mịt, nhưng ông vẫn không dừng bước. Khi đến sát mục tiêu, ông dùng chính thân mình cùng khối bộc phá tiêu diệt lô cốt của địch. Tiếng nổ vang lên, con đường tiến công được mở ra, quân ta nhanh chóng làm chủ trận địa. Ngô Mây đã anh dũng hy sinh ngay trong chiến công ấy.
Mỗi lần đọc đến đoạn này, tôi luôn tự hỏi điều gì đã giúp một con người có thể bình thản đối diện với cái chết như vậy. Có lẽ đó là tình yêu nước, là niềm tin vào chiến thắng và hơn hết là tình thương dành cho đồng đội. Ông chấp nhận hy sinh một mình để nhiều người khác được sống và tiếp tục chiến đấu.
Ngày nay, tên tuổi anh hùng Ngô Mây vẫn được nhắc đến bằng sự kính trọng. Nhiều trường học, con đường và công trình mang tên ông như một lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Câu chuyện về Ngô Mây không chỉ kể về một chiến công, mà còn kể về lòng dũng cảm, về sự hy sinh thầm lặng của biết bao người lính đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Những ngọn lửa ấy tuy đã đi qua năm tháng, nhưng sẽ không bao giờ tắt trong ký ức của dân tộc Việt Nam./.



