NGÔ MÂY – NGƯỜI CHIẾN SĨ CẢM TỬ LIÊN KHU V
Những năm đầu kháng chiến chống Pháp, lực lượng vũ trang Việt Nam còn rất thiếu thốn. Vũ khí ít. Trang bị thô sơ. Trong khi đó, đối phương có ưu thế về phương tiện và hỏa lực. Ở Liên khu V, những người lính phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Trong số những người lính ấy có Ngô Mây, người con của Bình Định.
Những năm đầu kháng chiến chống Pháp, lực lượng vũ trang Việt Nam còn rất thiếu thốn.
Vũ khí ít.
Trang bị thô sơ.
Trong khi đó, đối phương có ưu thế về phương tiện và hỏa lực.
Ở Liên khu V, những người lính phải chiến đấu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.
Trong số những người lính ấy có Ngô Mây, người con của Bình Định.
Ngô Mây tham gia lực lượng vũ trang trong những năm đầu của cuộc kháng chiến.
Anh hiểu rằng người lính có thể phải đối mặt với cái chết bất cứ lúc nào.
Có những trận đánh mà chỉ cần một phút chần chừ, cả đơn vị có thể gặp nguy hiểm.
Trong một trận chiến, trước tình thế đặc biệt nguy hiểm, Ngô Mây tình nguyện nhận nhiệm vụ cảm tử.
Đó là nhiệm vụ mà người thực hiện gần như không có cơ hội trở về.
Anh biết điều đó.
Nhưng anh vẫn bước lên.
Trước mắt anh là trận địa đối phương.
Sau lưng anh là đồng đội.
Giữa hai bên là khoảng cách của sự sống và cái chết.
Ngô Mây đã chiến đấu đến phút cuối.
Sự hy sinh của anh trở thành biểu tượng cho tinh thần quyết tử của quân dân Liên khu V trong những năm đầu kháng chiến.
Có lẽ điều khiến người ta nhớ đến Ngô Mây không chỉ là hành động dũng cảm trong một trận đánh.
Đó còn là sự lựa chọn.
Trong khoảnh khắc sinh tử, anh đã lựa chọn tiến lên để đồng đội có thêm cơ hội.
Người chiến sĩ ấy đã nằm lại.
Nhưng tinh thần của anh tiếp tục được truyền lại cho những người ở phía sau.
Trong lịch sử chiến tranh, có những người lính không trở về sau một trận đánh.
Tên tuổi của họ có thể chỉ gắn với một địa phương, một đơn vị, một trận chiến.
Nhưng chính từ những con người bình dị ấy mà tinh thần chiến đấu của cả một dân tộc được hun đúc.
Ngô Mây là một trong những người như thế.



