Bài viết

"Ngô Mây-QUẢ BOM SỐNG TRÊN ĐƯỜNG 19"

Giữa cái nắng cháy của đại ngàn Tây Nguyên năm 1947, có một chàng trai trẻ đã biến thân mình thành một quầng lửa rực sáng. Không phải là một huyền thoại xa vời, đó là Ngô Mây – người chiến sĩ cộng sản đã ôm bom cảm tử, dùng chính máu thịt của mình để chặn đứng xe tăng giặc, viết nên bản hùng ca bất tử về lòng yêu nước.

Gia Lai15/05/2026Phạm Tuân (Chi đoàn: 11A2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa thu năm 1947, thực dân Pháp mở cuộc hành quân lên Tây Nguyên. Tại mặt trận An Khê, đại đội của Ngô Mây nhận nhiệm vụ quan trọng: Chặn đánh đoàn xe cơ giới của địch trên đường 19.

Lúc bấy giờ, vũ khí của ta còn thô sơ, trong khi giặc có xe tăng và thiết giáp yểm trợ. Ngô Mây, khi đó mới ngoài 20 tuổi, đã xung phong nhận nhiệm vụ "cảm tử". Anh tình nguyện ôm quả bom nổ chậm (loại bom phóng của Nhật còn sót lại) để chờ xe tăng địch đi qua sẽ kích nổ.

Sáng ngày 15/10/1947, tiếng xích sắt nghiến trên đường đá hộc vang lên khô khốc. Một chiếc xe thiết giáp dẫn đầu đoàn quân Pháp lù lù tiến tới. Ngô Mây nằm ép mình bên vệ đường, hơi thở nhẹ nhưng ánh mắt rực lửa. Khi chiếc xe chỉ còn cách vài mét, anh bất ngờ bật dậy, ôm chặt quả bom lao thẳng vào gầm xe.

"Uỳnh!"

Một tiếng nổ xé toang bầu không khí yên tĩnh của núi rừng. Khói lửa trùm kín chiếc xe thép. Ngô Mây đã tan vào đất mẹ, nhưng anh đã kịp kéo theo hàng chục tên giặc và phá hủy phương tiện chiến tranh hiện đại của chúng. Sự hy sinh của anh không chỉ là một chiến công, mà là một luồng điện truyền cảm hứng mạnh mẽ cho toàn quân, toàn dân ta thời bấy giờ: Thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn