Bài viết

NGÔ MÂY – “QUẢ BOM SỐNG” VÀ BẢN HÙNG CA NGƯỜI CON PHÙ CÁT

Giữa những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp ác liệt, người con của quê hương Phù Cát – Anh hùng liệt sĩ Ngô Mây đã làm nên một chiến công khiến quân thù kinh hoàng: ôm bộc phá lao thẳng vào lô cốt địch, lấy thân mình phá tan cứ điểm giặc để mở đường cho đồng đội xung phong. Tên tuổi ông trở thành biểu tượng bất diệt của lòng quả cảm, được nhân dân Bình Định mãi mãi tôn vinh qua tượng đài, trường học và những con đường mang tên Ngô Mây.

Gia Lai15/05/2026Nguyễn Kiều (Chi đoàn 10A1 – Đoàn trường THPT Vĩnh Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tui còn nhớ như in cái đêm núi rừng An Khê đỏ rực lửa đạn năm ấy. Bom pháo của giặc Pháp cày nát cả sườn đồi, đất đá tung lên như mưa. Bộ đội ta đánh nhiều đợt mà vẫn chưa phá nổi cái lô cốt đầu cầu của địch. Nó án ngữ ngay con đường tiến quân, súng máy từ trong đó bắn ra đỏ rực như mắt quỷ, anh em xung phong lên bao nhiêu đều bị ghìm xuống hết.

Giữa lúc trận đánh căng như dây đàn, có một người chiến sĩ trẻ đứng bật dậy. Đó là anh Ngô Mây – người con của đất Phù Cát mình. Anh thấp người nhưng rắn rỏi lắm, đôi mắt sáng quắc như than hồng. Anh quay sang đồng đội nói ngắn gọn:
‘Phải phá bằng được ổ súng đó, nếu không đơn vị mình không tiến lên được!’

Rồi anh ôm khối bộc phá vào lòng.

Lúc ấy ai cũng hiểu anh định làm gì. Đồng đội níu lại nhưng anh chỉ cười. Nụ cười bình thản đến lạ giữa tiếng đạn réo kinh hoàng. Anh bò men theo giao thông hào, từng chút một áp sát lô cốt địch. Đạn giặc bắn xối xả xuống mặt đất tóe lửa. Khói súng khét lẹt quẩn đặc cả chiến hào.

Khi chỉ còn cách lô cốt vài mét, anh Ngô Mây bất ngờ bật dậy, ôm bộc phá lao thẳng tới. Tiếng hô 'Xung phong!' của anh vang dội giữa núi rừng. Chỉ vài giây sau, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Cả lô cốt giặc bị hất tung, đất đá và khói lửa cuộn lên đen kín bầu trời.

Khoảnh khắc ấy, cả đơn vị như bừng tỉnh. Anh em bộ đội đồng loạt xông lên như thác lũ. Không còn ổ súng nào ngăn nổi bước chân quân ta nữa. Cứ điểm của địch nhanh chóng bị tiêu diệt hoàn toàn.

Nhưng anh Ngô Mây đã nằm lại…

Sau trận đánh, chúng tôi quay lại nơi lô cốt đổ nát. Giữa mùi khói bom và đất cháy khét, ai cũng nghẹn lòng. Người chiến sĩ quê Phù Cát ấy đã lấy chính thân mình mở đường cho đồng đội tiến lên. Từ ngày đó, cái tên Ngô Mây trở thành niềm tự hào của quê hương Bình Định.

Nhiều năm sau hòa bình lập lại, người dân dựng tượng đài tưởng nhớ anh, đặt tên đường, tên trường học mang tên Ngô Mây để con cháu đời sau mãi không quên người anh hùng đã hóa thân thành ngọn lửa sống giữa thời hoa lửa.

Mỗi lần đi ngang con đường mang tên Ngô Mây, tui lại nhớ đến tiếng nổ năm ấy giữa núi rừng An Khê. Tiếng nổ của lòng yêu nước, của khí phách người Bình Định mình – thà hy sinh chứ nhất quyết không chịu khuất phục trước quân thù.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÔ MÂY – “QUẢ BOM SỐNG” VÀ BẢN HÙNG CA NGƯỜI CON PHÙ CÁT | Câu chuyện thời hoa lửa