Ngô Minh Trị – Người chiến sĩ đặc công kiên cường đến phút cuối
Phạm Anh Thư
Ngô Minh Trị sinh năm 1936 tại xã Thanh Tuyền, huyện Bến Cát, tỉnh Sông Bé, nhập ngũ năm 1957. Anh là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, giữ cương vị Tiểu đội phó đơn vị đặc công 60.
Sinh ra trong một gia đình nghèo, Ngô Minh Trị từ nhỏ đã phải cùng gia đình làm đủ nghề để kiếm sống, khi thì làm ruộng thuê, lúc lại vào các sở cạo mủ cao su. Sau Cách mạng tháng Tám, ông được nuôi dưỡng và trưởng thành trong vùng căn cứ kháng chiến. Chính môi trường ấy đã sớm hun đúc ở Ngô Minh Trị lòng yêu nước và tinh thần nhiệt tình với cách mạng.
Năm 1954, sau Hiệp nghị Giơ-ne-vơ, Ngô Minh Trị công tác tại xã rồi được giới thiệu vào lực lượng vũ trang huyện. Đến năm 1957, anh được lựa chọn vào đơn vị đặc công 60. Từ đây, Ngô Minh Trị liên tục tham gia nhiều trận đánh lớn và ở mỗi nhiệm vụ đều thể hiện tinh thần dũng cảm, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Cuối năm 1957, trong trận đánh tiêu diệt một tiểu đoàn địch khi chúng đang có ý định phá rừng, mở đường quân sự ở khu vực Sông Bé – Mã Đà, Ngô Minh Trị đã vượt qua nhiều khó khăn, nguy hiểm để hoàn thành nhiệm vụ. Sự gan dạ và kiên trì của anh đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của trận đánh.
Trong trận tập kích đồn Minh Thạnh – Bình Long, Ngô Minh Trị tiếp tục chiến đấu dũng cảm, góp phần cùng đơn vị tiêu diệt và làm tan rã hơn hai đại đội địch. Đến trận đánh quận lỵ Dầu Tiếng tháng 8 năm 1958, anh được giao làm tổ trưởng tổ thọc sâu, trực tiếp đánh vào khu vực sở chỉ huy của địch. Ngô Minh Trị cùng đồng đội hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, góp phần tiêu diệt và làm tan rã 5 đại đội địch, thu hơn 200 khẩu súng các loại.
Đặc biệt, trong trận đánh vào cứ điểm Sư đoàn 21 ngụy ở Tua Hai, Tây Ninh, ngày 5 tháng 1 năm 1960, Ngô Minh Trị được lựa chọn vào tổ mũi nhọn, có nhiệm vụ đánh thẳng vào sở chỉ huy sư đoàn địch và phát tiếng nổ đầu tiên làm hiệu lệnh cho toàn đơn vị tiến công.
Khi các mũi tiến công vẫn đang luồn sâu và còn cách bờ thành khoảng 200 mét, quân địch phát hiện lực lượng ta. Chúng lập tức báo động cho cả 5 tiểu đoàn và điều một đoàn xe chở một trung đoàn từ Tây Ninh xuống ứng cứu. Nhận lệnh nổ súng, tổ của Ngô Minh Trị lúc này đã vượt qua hàng rào, tiến vào bên trong bờ thành và vượt qua một con mương sâu 1,5 mét, rộng 3 mét. Trước mắt họ là sở chỉ huy Sư đoàn 21 ngụy, chỉ còn cách khoảng 400 mét, nhưng giữa hai bên vẫn là lực lượng địch đông và bố trí dày đặc.
Ngay khi phát hiện quân ta, địch lập tức dùng hỏa lực bắn chặn dữ dội. Trong tổ ba người, một chiến sĩ đã hy sinh, hai người còn lại đều bị thương. Trước tình thế ấy, Ngô Minh Trị vẫn quyết tâm phải hoàn thành nhiệm vụ. Nén đau đớn, anh ôm trái phá tiếp tục trườn về phía trước.
Nhìn thấy Ngô Minh Trị chỉ còn lại một mình, quân địch lập tức lao tới định bắt sống. Nhưng anh vừa hô xung phong, vừa chuẩn bị rút kíp nổ rồi bất ngờ xông thẳng vào đội hình địch. Trước hành động quyết liệt ấy, quân địch hoảng loạn, vội tản ra xung quanh. Chớp lấy thời cơ, Ngô Minh Trị nhanh chóng tiến thẳng vào sở chỉ huy, tung trái nổ và phát lệnh cho toàn trận đánh.
Hai con chó béc-giê bất ngờ lao tới cào cấu. Ngô Minh Trị lập tức ném lựu đạn hơi khiến chúng phải lùi ra, rồi tiếp tục tiến lên và ném trái nổ thứ hai. Giữa khói đạn mịt mù, anh vẫn chiến đấu hết sức dũng cảm, đoạt súng của địch để tiếp tục tiêu diệt chúng. Bị thương lần thứ ba, vết thương làm thủng bụng, Ngô Minh Trị vẫn không chịu buông súng và tiếp tục chiến đấu cho đến khi hy sinh.
Sự hy sinh của Ngô Minh Trị đã góp phần quan trọng vào thắng lợi của trận đánh. Quân ta đã tiêu diệt 800 tên địch, bắn bị thương 700 tên, bắt sống 500 tên và thu 1.540 khẩu súng các loại. Trận đánh tạo chấn động mạnh trong quân ngụy, khiến hệ thống đồn bốt của địch ở Y.1 và Y.4 phải rút chạy, đồng thời mở rộng thêm vùng giải phóng của ta.
Không chỉ là một chiến sĩ đặc công dũng cảm trong chiến đấu, Ngô Minh Trị còn được đồng đội yêu quý bởi lối sống trung thực, giản dị và chan hòa. Anh luôn được mọi người tin cậy, thương yêu. Khi Ngô Minh Trị hy sinh, toàn đơn vị đều vô cùng đau xót và tiếc thương người đồng đội đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Ngày 5 tháng 5 năm 1965, Ngô Minh Trị được Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam truy tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.



