Ngô Quốc Việt
Họ và tên: Ngô Quốc Việt Ngày sinh: 08/1/1953 Nơi ở hiện tại: xóm 13, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên Đơn vị: c10k9e66f10. Thời gian tham gia chiến đấu từ t11/1971 đến t10/1975. Địa điểm tham gia k/c : kon tum_ Gia lai (cũ )
Họ và tên: Ngô Quốc Việt
Ngày sinh: 08/1/1953
Nơi ở hiện tại: xóm 13, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên
Đơn vị: c10k9e66f10.
Thời gian tham gia chiến đấu từ t11/1971 đến t10/1975.
Địa điểm tham gia k/c : kon tum_ Gia lai (cũ )
Kỉ niệm:
Tháng 11 năm 1971, tôi lên đường nhập ngũ, biên chế vào C10 – K9 – E66 – F10. Khi ấy, chiến trường Kon Tum – Gia Lai đang ở giai đoạn ác liệt. Những cánh rừng đại ngàn, những dãy núi trùng điệp của Tây Nguyên trở thành nơi chúng tôi sống, chiến đấu suốt những năm tháng tuổi trẻ.
Những ngày đầu vào chiến trường, tất cả đều bỡ ngỡ. Hành quân xuyên rừng, lội suối, mang vác nặng trên vai, nhiều khi đói khát, sốt rét rừng hành hạ. Nhưng gian khổ chưa phải là tất cả – điều khắc nghiệt nhất chính là những trận đánh ác liệt diễn ra liên tục.
Đơn vị chúng tôi tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ trên địa bàn Kon Tum – Gia Lai. Tôi vẫn nhớ một trận đánh vào đầu năm 1972, khi chiến sự bùng lên dữ dội. Địch có hỏa lực mạnh, lại được máy bay yểm trợ. Bom đạn dội xuống rừng như trút, cây cối đổ rạp, đất đá tung lên mù mịt.
Khi có lệnh tiến công, chúng tôi đồng loạt xung phong. Tiếng súng nổ vang, hòa cùng tiếng hô xung trận. Tôi và đồng đội bám sát đội hình, vừa tiến vừa chiến đấu. Có lúc khoảng cách giữa ta và địch chỉ còn vài chục mét. Nhiều đồng chí đã ngã xuống ngay trong lúc xung phong, nhưng đội hình vẫn không dừng lại.
Sau nhiều giờ chiến đấu giằng co, chúng tôi chiếm được mục tiêu. Khi trận đánh kết thúc, nhìn lại chiến trường, ai cũng lặng đi. Niềm vui chiến thắng xen lẫn nỗi đau mất mát. Những người còn lại lặng lẽ thu dọn chiến trường, đưa đồng đội về phía sau.
Những năm tiếp theo, chúng tôi tiếp tục bám trụ, chiến đấu trên khắp các địa bàn. Cuộc sống chiến trường đầy thiếu thốn: ăn uống kham khổ, ngủ rừng, đối mặt với bệnh tật và bom đạn mỗi ngày. Nhưng chính tình đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả. Chúng tôi sống bên nhau, chiến đấu bên nhau, sẵn sàng hy sinh vì nhau.
Đến tháng 10 năm 1975, khi đất nước đã hoàn toàn giải phóng, tôi rời quân ngũ. Nhìn lại chặng đường từ 1971 đến 1975, tôi hiểu rằng đó là những năm tháng không thể nào quên – những năm tháng của tuổi trẻ đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc.
C10 – K9 – E66 – F10, Kon Tum – Gia Lai… những cái tên ấy sẽ mãi khắc sâu trong ký ức tôi. Đó không chỉ là nơi chiến đấu, mà còn là nơi tôi trưởng thành, nơi tôi hiểu được giá trị của hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của đồng đội.



