Bài viết

NGÔ QUYỀN

Đà Nẵng27/12/2025Nguyễn Vũ Hà Phương (11/2 - THCS và THPT Nguyễn Khuyến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không cần ai nhớ về dân tộc nhưng không ai được phép quên quá khứ. Suốt chiều dài lịch sử dân tộc, dân ta đã trải qua hơn một ngàn năm chìm trong bóng tối của ách đô hộ phương bắc. Non sông rên xiết dưới ách xâm lăng, chủ quyền dân tộc bị chà đạp, ý chí tự chủ của nhân dân bị lấn át bởi sự đàn áp và bóc lột. Nhưng trong đám tro tàn ấy niềm khát khao độc lập vẫn âm thầm cháy bỏng. Ngô Quyền xuất hiện như một ngọn lửa lớn, thắp sáng niềm tin và mở ra kỷ nguyên mới cho dân tộc.

Sinh ra trên mảnh đất Đường Lâm giàu truyền thống anh hùng, Ngô Quyền chảy trong mình dòng máu yêu nước sâu sắc. Khi nhận thấy được sự suy yếu của chính quyền đô hộ và âm mưu xâm lược trắng trợn của quân Nam Hán, ông hiểu rằng vận mệnh đất nước đang đứng trước bờ vực sống còn. Không cam chịu khuất phục, Ngô Quyền tập hợp lực lượng, chuẩn bị cho một cuộc quyết chiến có ý nghĩa định đoạt tương lai của cả dân tộc.

Trận Bạch Đằng năm 938 không chỉ là cuộc chiến đơn thuần giữa hai phe, mà còn là cuộc đối đầu mang ý nghĩa lịch sự vô cùng to lớn. Trước giờ xung trận, trong tiếng sóng vỗ và gió rít, Ngô Quyền có một lời tuyên bố đanh thép:

“Nước Nam có chủ. Đầu (ta) rơi thì có ngàn vạn anh hùng nghĩa sĩ khác đứng lên thay.”

Câu nói ấy vang lên như một bản tuyên ngôn độc lập, khẳng định lòng tự tôn dân tộc và ý chí kiên cường của quân ta. Đó không chỉ là niềm tin của một mình ông, mà là còn đại diện cho sức mạnh, tinh thần của cả một dân tộc sẵn sàng đứng lên bảo vệ non sông, cho đất nước.

Với tầm nhìn xuất chúng, Ngô Quyền đã biến dòng sông Bạch Đằng thành một trận địa sinh tử. Những hàng cọc gỗ lớn, đầu bịt sắt nhọn, được cắm sâu dưới lòng sông, âm thầm chờ thời khắc quyết định. Khi thủy triều dâng cao, quân Nam Hán do Hoằng Tháo chỉ huy ồ ạt tiến vào, thuyền chiến nối nhau san sát, khí thế ngạo mạn và chủ quan. Nhưng đến khi nước rút, toàn bộ hạm đội giặc rơi vào thế mắc cạn, cọc gỗ của quân ta cắm sâu vào thuyền địch, đội hình tan vỡ. Ngay lúc ấy, lệnh phản công vang lên, quân ta từ bốn phía đổ ra như thác lũ. Tiếng trống trận, tiếng gươm giáo va chạm hòa cùng tiếng sóng Bạch Đằng tạo nên bản tráng ca dữ dội của lịch sử. Quân Nam Hán đại bại, Hoằng Tháo tử trận, ý đồ xâm lăng hoàn toàn tan vỡ.

Chiến thắng Bạch Đằng không chỉ là một thắng lợi quân sự vang dội, mà còn là bước ngoặt vĩ đại của lịch sử dân tộc. Trận thắng ấy đã chấm dứt hơn một nghìn năm Bắc thuộc, khẳng định chân lý bất diệt: dân tộc Việt Nam có đủ trí tuệ, bản lĩnh và lòng dũng cảm để tự làm chủ vận mệnh của mình. Năm 939, Ngô Quyền lên ngôi vua, chọn Cổ Loa làm kinh đô – như một sự tiếp nối truyền thống dựng nước của cha ông, mở đầu cho thời kỳ độc lập lâu dài của đất nước.

Dù triều đại Ngô không kéo dài, nhưng dấu ấn mà Ngô Quyền để lại là vô cùng to lớn. Ông không chỉ đánh thắng một trận quyết định, mà còn mở ra con đường cho các triều đại sau tiếp bước xây dựng và bảo vệ nền độc lập dân tộc. Tên tuổi Ngô Quyền vì thế đã trở thành biểu tượng rực rỡ của trí tuệ Việt Nam và tinh thần quật cường không khuất phục trước bất kỳ thế lực xâm lăng nào.

Nhắc đến Ngô Quyền là nhắc đến buổi bình minh của lịch sử độc lập dân tộc. Buổi bình minh ấy được thắp lên từ máu xương, mưu trí và khát vọng tự do cháy bỏng của cả một dân tộc. Và ánh sáng từ chiến thắng Bạch Đằng năm xưa vẫn còn soi rọi, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau về giá trị thiêng liêng của độc lập, chủ quyền và lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn