Ngô Quyền (4)
Sau chiến thắng lừng lẫy trên sông Bạch Đằng năm 938, Ngô Quyền không chỉ được tôn vinh là vị anh hùng giải phóng mà còn là người đặt nền móng cho nền độc lập lâu dài của Việt Nam. Chiến thắng đó không chỉ là sự kiện quân sự mà còn là sự kiện chính trị quan trọng nhất. Ngô Quyền hiểu rõ tầm quan trọng của việc xây dựng một chính quyền độc lập, tự chủ và vững mạnh để không còn bị các triều đại phương Bắc can thiệp. Ông quyết định xưng Vương (Ngô Vương), thay vì chỉ xưng Tiết độ sứ như các đời họ Khúc. Ông quyết định dời đô từ Đại La (Hà Nội, nơi từng là thủ phủ của chính quyền đô hộ) về Cổ Loa (Hà Nội), kinh đô cũ của nhà nước Âu Lạc. Việc dời đô về Cổ Loa mang ý nghĩa sâu sắc: khẳng định sự tiếp nối và khôi phục truyền thống của các nhà nước độc lập thời cổ đại, thể hiện ý chí tự cường, tự chủ, thoát khỏi ảnh hưởng của văn hóa và chính trị phương Bắc. Tại Cổ Loa, Ngô Quyền bắt tay vào việc thiết lập một triều đình mới, định rõ các cấp bậc quan lại, quy định lễ nghi triều chính. Chính quyền do ông lập ra mang tính chất độc lập, tự chủ hoàn toàn, không phụ thuộc vào bất kỳ triều đại phong kiến nước ngoài nào. Tuy triều đại Ngô Quyền chỉ tồn tại trong 6 năm (939-944), nhưng những cải cách và hành động của ông đã chấm dứt hoàn toàn thời kỳ Bắc thuộc, mở ra Kỷ nguyên độc lập, tự chủ dân tộc kéo dài suốt hơn 10 thế kỷ.



