Ngô Quyền
Ngô Quyền - Trâm Anh
Trang
1
/
1
100%
Trong dòng chảy hàng nghìn năm của lịch sử dân tộc, có những nhân vật mà tên tuổi của họ không chỉ gắn liền với một chiến công, mà còn gắn liền với vận mệnh của cả một quốc gia. Ngô Quyền chính là một con người như thế. Nếu lịch sử là một đêm dài nghìn năm Bắc thuộc, thì Ngô Quyền chính là ánh bình minh rực rỡ, người đã dùng thanh gươm và trí tuệ của mình để chấm dứt lầm than, mở ra kỷ nguyên độc lập tự chủ lâu dài cho dân tộc Việt Nam.
Trước hết, Ngô Quyền là biểu tượng của một ý chí sắt đá và lòng yêu nước nồng nàn.
Xuất thân là một hào trưởng đất Đường Lâm, mang trong mình dòng máu anh hùng, Ngô Quyền đã sớm bộc lộ cốt cách của một bậc vĩ nhân. Khi đất nước rơi vào cảnh "thù trong giặc ngoài" – Kiều Công Tiễn phản bội giết hại Dương Đình Nghệ, quân Nam Hán mượn cớ xâm lược – Ngô Quyền đã không hề do dự. Ông tập hợp lực lượng, tiêu diệt nội phản để làm sạch nội bộ trước khi đối đầu với ngoại xâm. Hành động ấy cho thấy một tư duy chính trị sắc bén: muốn đánh thắng kẻ thù bên ngoài, trước hết phải có một hậu phương vững chắc và lòng dân đồng thuận.
Thứ hai, nhân vật Ngô Quyền đại diện cho trí tuệ quân sự kiệt xuất và tư duy sáng tạo.
Chiến thắng Bạch Đằng năm 938 không phải ngẫu nhiên mà có, đó là kết quả của một thiên tài quân sự. Ngô Quyền đã thấu hiểu quy luật của tự nhiên để biến chúng thành vũ khí. Ông lợi dụng sự lên xuống của thủy triều – một hiện tượng thiên nhiên quen thuộc nhưng chưa từng được sử dụng quy mô đến thế trong chiến tranh trước đó – để xây dựng trận địa cọc gỗ.
Hình ảnh những chiếc cọc nhọn bọc sắt cắm xuống lòng sông Bạch Đằng không chỉ là một chiến thuật quân sự, mà còn là biểu tượng cho sự gai góc, quật cường của con người Việt Nam: âm thầm, kín đáo nhưng sức công phá lại vô cùng khủng khiếp khi kẻ thù lọt vào trận địa.
Thứ ba, tầm vóc của Ngô Quyền còn thể hiện ở tư tưởng độc lập dân tộc tự cường.
Sau chiến thắng vĩ đại, Ngô Quyền không bằng lòng với việc làm một vị "Tiết độ sứ" phụ thuộc vào phương Bắc như các vị tiền bối. Ông quyết định xưng Vương, lập ra triều đình riêng, đóng đô ở Cổ Loa – nơi từng là kinh đô của Âu Lạc thời An Dương Vương. Hành động này mang ý nghĩa chính trị sâu sắc: Ngô Quyền muốn nối lại sợi dây mạch ngầm văn hóa của cha ông, khẳng định với thế giới rằng người Việt có giang sơn riêng, có chủ quyền riêng và không bao giờ khuất phục.
Tóm lại, Ngô Quyền không chỉ là một vị tướng giỏi, một vị vua hiền, mà ông còn là một hiện tượng lịch sử đặc biệt. Ông là nhịp cầu nối liền quá khứ hào hùng của các Vua Hùng với tương lai rực rỡ của các triều đại Lý, Trần, Lê sau này. Tên tuổi của Ngô Quyền sẽ mãi mãi gắn liền với sóng nước Bạch Đằng – một minh chứng vĩnh cửu cho sức mạnh của một dân tộc biết biến "lửa" thành "hoa", biến đau thương thành hành động để bảo vệ trọn vẹn hình hài Tổ quốc.
Đang hiển thị Ngô Quyền - Trâm Anh.



