NGÔ QUYỀN VANG DỘI CHIẾN CÔNG NGHÌN THU
Năm 938, tiết trời phương Bắc chuyển lạnh, nhưng ở vùng cửa biển Bạch Đằng, không khí lại nóng bỏng bởi hơi thở của một trận quyết chiến chiến lược sẽ thay đổi vận mệnh dân tộc Việt suốt ngàn năm. 1. Những toan tính dưới cờ tiết độ sứ Tại vùng đất Ái Châu (Thanh Hóa), Ngô Quyền – vị chủ tướng với đôi mắt sáng quắc và dáng vẻ uy nghi – đang đứng trước bản đồ địa hình vùng cửa biển. Tin báo về: Kiều Công Tiễn phản nghịch, giết hại Dương Đình Nghệ rồi cầu viện nhà Nam Hán. Hoằng Tháo, đứa con kiêu ngạo của vua Nam Hán, đang dẫn đại quân theo đường thủy tiến vào nước ta. Ngô Quyền họp các tướng lĩnh, giọng ông trầm hùng nhưng đanh thép: "Hoằng Tháo là đứa trẻ khờ dại, đem quân từ xa đến, mệt mỏi lại nghe tin Công Tiễn đã chết, không có nội ứng, hồn vía đã mất rồi. Quân ta sức còn mạnh, địch mệt mỏi, ta tất thắng. Nhưng chúng có lợi thế tàu to, ta phải dùng mưu mới được." Kế hoạch "đóng cọc" được vạch ra. Ông không chọn cách đối đầu trực diện trên biển lớn, mà chọn sông Bạch Đằng – nơi có thủy triều lên xuống với độ chênh lệch cực lớn – làm mồ chôn quân thù.
2. Công trình huyền thoại dưới lòng sông Cả vùng cửa biển Bạch Đằng những ngày ấy biến thành một công trường khổng lồ. Hàng ngàn binh sĩ và dân phu vào rừng đốn những cây gỗ sưa, gỗ lim cổ thụ. Họ đẽo nhọn đầu, bọc sắt cứng cáp rồi vận chuyển ra dòng sông. Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Ngô Quyền, các chiến sĩ lợi dụng lúc thủy triều rút để đóng hàng ngàn chiếc cọc xuống lòng sông theo một sơ đồ trận thế hiểm hóc. Khi triều lên, nước dâng cao mênh mông, che lấp hoàn toàn những mũi chông sắt nhọn hoắt ấy. Nhìn bề ngoài, mặt sông vẫn phẳng lặng, hiền hòa, nhưng bên dưới là một "ma trận" chết chóc đang đợi sẵn. 3. Nhử hổ vào cũi Một buổi sáng cuối năm, từ phía chân trời, hạm đội khổng lồ của quân Nam Hán xuất hiện. Những con tàu lớn như những tòa lâu đài di động trên mặt nước, cờ xí rợp trời, tiếng trống trận vang động cả vùng cửa biển. Hoằng Tháo đứng trên soái hạm, nhìn vùng biển vắng lặng mà đắc ý, ngỡ rằng quân ta sợ hãi không dám nghênh chiến. Ngô Quyền tung ra một đội thuyền nhỏ ra khiêu chiến. Vừa chạm trán, quân ta giả vờ thua chạy, rút lui sâu vào phía trong cửa sông. Hoằng Tháo cười lớn: "Quân Nam chỉ có thế thôi sao? Đuổi theo! Không được để một tên nào thoát!" Tàu lớn của Nam Hán hung hăng lướt đi trên mặt nước đang dâng cao. Chúng không hề hay biết rằng mình đang băng qua những hàng cọc nhọn chỉ cách đáy tàu vài thước.
4. Khúc tráng ca trên sóng nước Khi đoàn tàu của Hoằng Tháo đã lọt thỏm vào trận địa cọc, cũng là lúc thủy triều bắt đầu rút mạnh. Ngô Quyền đứng trên đỉnh núi cao, vung thanh gươm báu hướng về phía dòng sông. Tiếng trống trận vang lên liên hồi, vang vọng khắp núi rừng. "Tấn công!" Từ các ngả lạch và hai bên bờ, hàng trăm chiến thuyền nhỏ của quân ta lao ra như những mũi tên. Quân ta vốn thông thạo địa hình, thuyền nhẹ nên luồn lách dễ dàng trên dòng sông đang rút nước. Quân Nam Hán bắt đầu hoảng loạn. Chúng muốn quay đầu chạy ra biển nhưng đã quá muộn. Thủy triều rút xuống cực nhanh, để lộ ra những đầu cọc gỗ bọc sắt nhọn hoắt. Những con tàu khổng lồ của Nam Hán bị vướng cọc, chiếc thì bị đâm thủng đáy, nước tràn vào ào ạt; chiếc thì bị kẹt cứng, nghiêng ngả rồi lật úp. Tiếng gào thét của quân giặc, tiếng va đập của gỗ vỡ và tiếng reo hò của quân dân ta tạo thành một âm thanh rung trời chuyển đất. Ngô Quyền trực tiếp đốc chiến, cung tên và hỏa công trút xuống đầu giặc như mưa. Hoằng Tháo tử trận trong đám loạn quân. Máu giặc nhuộm đỏ cả dòng sông Bạch Đằng. 5. Bình minh của kỷ nguyên độc lập Khi mặt trời lặn, trận đánh kết thúc. Toàn bộ đội quân xâm lược hùng hậu của phương Bắc đã bị quét sạch. Sông Bạch Đằng trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có, nhưng từ đây, lịch sử dân tộc đã sang một trang mới. Chiến thắng Bạch Đằng năm 938 không chỉ là một trận đánh, đó là lời khẳng định đanh thép về chủ quyền của người Việt. Ngô Quyền đã chấm dứt hoàn toàn hơn một nghìn năm Bắc thuộc, mở ra thời kỳ độc lập tự chủ lâu dài cho dân tộc.



