Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngô Thất Sơn: Người "Giải Mã" Tử Thần Giữa Rừng Già

Cảnh tượng kinh điển nhất tại xưởng quân giới chính là lúc Ngô Thất Sơn trực tiếp tháo kíp nổ. Ông thường đuổi tất cả anh em ra xa, chỉ để lại một người phụ giúp đổ nước. Giữa căn hầm ngột ngạt, tiếng lưỡi cưa sắt kéo đều đặn: kèn kẹt... kèn kẹt... Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, nhưng đôi tay ông vẫn vững như thạch bàn. Chỉ cần một milimet sai lệch, một sự rung động trái quy luật của chiếc kíp nổ bé xíu, tất cả sẽ tan thành mây khói. Có những quả bom "quái ác" được gài bẫy chống tháo, ông phải

Tây Ninh19/04/2026Mai Thành Đạt (TRƯỜNG THCS THẠNH HIỆP)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngô Thất Sơn: Người "Giải Mã" Tử Thần Giữa Rừng Già

1. Đối mặt với "Quà tặng" từ bầu trời

Vào những năm 1960, mỗi ngày máy bay địch trút xuống chiến trường Tây Ninh hàng tấn bom đạn. Giữa đống đổ nát sau mỗi trận oanh tạc, trong khi mọi người tìm nơi trú ẩn, Ngô Thất Sơn lại lầm lũi đi ngược ra phía hố bom.

Ông không đi tìm cái chết, ông đi tìm "nguyên liệu". Đối với ông, mỗi quả bom lép của Mỹ là một bài toán kỹ thuật hóc búa. Có lần, địch ném xuống một loại bom từ trường mới, cực kỳ nhạy nổ. Anh em thợ trẻ đều e ngại, nhưng Ngô Thất Sơn chỉ cười hiền hậu: "Đừng sợ, nó cũng là sắt đá thôi, mình phải hiểu cái 'tính' của nó mới trị được".

2. Cuộc đấu trí bên lưỡi cưa

Cảnh tượng kinh điển nhất tại xưởng quân giới chính là lúc Ngô Thất Sơn trực tiếp tháo kíp nổ. Ông thường đuổi tất cả anh em ra xa, chỉ để lại một người phụ giúp đổ nước. Giữa căn hầm ngột ngạt, tiếng lưỡi cưa sắt kéo đều đặn: kèn kẹt... kèn kẹt...

Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, nhưng đôi tay ông vẫn vững như thạch bàn. Chỉ cần một milimet sai lệch, một sự rung động trái quy luật của chiếc kíp nổ bé xíu, tất cả sẽ tan thành mây khói. Có những quả bom "quái ác" được gài bẫy chống tháo, ông phải dùng kính lúp soi từng kẽ hở, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất bên trong khối thép. Khi kíp nổ cuối cùng được tháo rời, ông mới thở phào, nở nụ cười đôn hậu: "Rồi, lấy 'máu' (thuốc nổ) ra cho anh em đánh giặc thôi!".

3. Những "phù phép" của người kỹ sư chân đất

Từ thuốc nổ vàng óng lấy được, Ngô Thất Sơn bắt đầu cuộc "phù phép" kỳ diệu. Dưới sự chỉ đạo của ông, những phế liệu chiến tranh bỗng nhiên có linh hồn:

Mìn gạt: Ông chế tạo ra loại mìn mà chỉ cần một lực đẩy nhẹ của xích xe tăng M-113 là sẽ kích nổ. Loại vũ khí này đã biến các cung đường rừng Tây Ninh thành "mồ chôn" xe bọc thép.

Súng Ngựa Trời: Ông cải tiến những ống thép cũ thành loại súng có thể bắn ra hàng trăm mảnh sắt vụn cùng lúc, tạo nên trận "mưa thép" khiến bộ binh địch không kịp trở tay.

Ông không dạy anh em bằng giáo trình, ông dạy bằng kinh nghiệm thực tế của người thợ rèn, bằng sự mưu trí của một người con Nam Bộ quyết tâm bảo vệ quê hương.

4. Huyền thoại sống mãi với rừng xanh

Chiến tranh đi qua, "ông già quân giới" trở về với đời thường giản dị như chính tên gọi của mình. Những vết sẹo trên tay, những cơn đau nhức khi trái gió trở trời là minh chứng cho những năm tháng ông đã đánh cược mạng sống với tử thần.

Năm 1994, khi cầm trên tay danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ông chỉ khiêm tốn nói rằng đó là công lao của tất cả anh em thợ quân giới. Nhưng trong lòng mỗi chiến sĩ miền Đông, Ngô Thất Sơn mãi là người kỹ sư vĩ đại nhất – người đã dùng bàn tay thô ráp để giữ vững ngọn lửa cách mạng giữa lòng đất mẹ Tây Ninh.

Câu chuyện về Ngô Thất Sơn là minh chứng cho một chân lý: Sức mạnh của vũ khí hiện đại có thể làm rung chuyển mặt đất, nhưng trí tuệ và lòng quả cảm của con người Việt Nam mới là thứ xoay chuyển được vận mệnh dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn