NGÔ THỊ TUYỂN (5)
Có những con người mà vóc dáng nhỏ bé lại ẩn chứa sức mạnh phi thường làm nên lịch sử, để rồi khi đất nước yên bình, họ lại lặng lẽ trở về với nhịp sống bận rộn đời thường. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Thị Tuyển là một người như thế. Sinh năm 1946 tại Thanh Hóa, bà sớm tham gia lực lượng dân quân tự vệ Nam Ngạn trong những ngày tháng đế quốc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc, đặc biệt là yết hầu cầu Hàm Rồng.
Từ một cô gái vùng quê mộc mạc, Ngô Thị Tuyển đã ghi tên mình vào lịch sử với chiến công vác hai hòm đạn nặng 98kg – gấp đôi trọng lượng cơ thể mình lúc bấy giờ – vượt qua mưa bom bão đạn để tiếp tế cho bộ đội pháo binh. Hành động quả cảm, phi thường ấy đã tiếp thêm sức mạnh to lớn cho quân dân Hàm Rồng chiến đấu, giúp bà được nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới bước sang tuổi 21.
Thế nhưng, bước ra khỏi những năm tháng khói lửa, bà không chọn ánh hào quang hay đòi hỏi những đặc quyền. Nữ anh hùng năm xưa trở về cuộc sống làm một người công nhân, một cán bộ mẫn cán, tất bật với cơm áo gạo tiền và chăm lo cho mái ấm gia đình nhỏ tại quê nhà Thanh Hóa. Với bà, niềm vui lớn nhất không phải là được người đời ca tụng, mà là được thấy quê hương đổi mới từng ngày.
Trong những dịp trò chuyện cùng thanh niên, bà luôn nhoẻn miệng cười hiền từ và nói rằng hành động năm xưa không phải của riêng cá nhân mình. Bà luôn khẳng định sức mạnh đó là sức mạnh của cả tập thể, của lòng căm thù giặc và tình yêu nước mãnh liệt mà bất kỳ người dân Nam Ngạn nào lúc đó cũng có thể làm được. Sự khiêm tốn, chất phác ấy càng làm tôn thêm vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam.
Câu chuyện về o dân quân Ngô Thị Tuyển là minh chứng sống động cho tinh thần "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh". Đồng thời, cuộc đời bình dị của bà sau chiến tranh nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng: Anh hùng không chỉ tỏa sáng trong phút giây sinh tử, mà còn thể hiện ở nghị lực vươn lên và lối sống ân tình, khiêm nhường trong những tháng ngày hòa bình.



