NGÔ THỊ TUYỂN – NGƯỜI CON GÁI XỨ THANH VÁC CẢ NIỀM TIN RA TRẬN

NGÔ THỊ TUYỂN – NGƯỜI CON GÁI XỨ THANH VÁC CẢ NIỀM TIN RA TRẬN
Có những hình ảnh của chiến tranh đã đi qua hơn nửa thế kỷ nhưng mỗi khi nhắc lại, chúng ta vẫn không khỏi xúc động. Đó có thể là một người lính bước ra khỏi chiến hào, một người mẹ tiễn con lên đường, một cô gái đứng giữa mưa bom để giữ lấy trận địa. Và cũng có thể là hình ảnh một người con gái nhỏ bé, trên đôi vai mình mang sức nặng tưởng như không thể vượt qua, nhưng vẫn bước đi giữa tiếng bom đạn vì phía trước là đồng đội đang cần mình. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Thị Tuyển là một con người như thế – người con gái xứ Thanh đã biến lòng yêu quê hương thành sức mạnh, biến tuổi trẻ của mình thành một phần của lịch sử dân tộc.
Ngô Thị Tuyển sinh năm 1946 tại xã Hải Châu, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa. Tuổi thơ và những năm tháng thanh xuân của bà gắn với một quê hương phải oằn mình dưới những trận bom ác liệt của chiến tranh. Thanh Hóa khi ấy là một địa bàn trọng yếu, nơi có cầu Hàm Rồng – một trong những mục tiêu bị không quân Mỹ đánh phá dữ dội. Mỗi ngày trôi qua là một ngày người dân phải sống giữa tiếng máy bay, tiếng bom và những hiểm nguy luôn rình rập. Trong hoàn cảnh ấy, những người trẻ tuổi như Ngô Thị Tuyển không thể đứng ngoài cuộc chiến. Bà tham gia lực lượng dân quân, trực tiếp chiến đấu và phục vụ chiến đấu, góp sức cùng quân và dân địa phương bảo vệ quê hương.
Hàm Rồng năm ấy không chỉ là một cây cầu bắc qua sông Mã. Đó là một vị trí có ý nghĩa đặc biệt đối với giao thông và chi viện cho chiến trường. Vì thế, nơi đây trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Những trận bom liên tiếp trút xuống, những trận địa phòng không ngày đêm đỏ lửa. Trong khung cảnh ấy, những người dân quân như Ngô Thị Tuyển vừa chiến đấu, vừa làm nhiệm vụ tiếp đạn, cứu thương, vận chuyển và bảo đảm hậu cần cho trận địa. Họ không phải những người lính được trang bị đầy đủ như trong những đơn vị quân đội chính quy, nhưng họ có một thứ vũ khí vô cùng mạnh mẽ: lòng yêu quê hương và ý chí không chịu khuất phục.
Ngày 4 tháng 4 năm 1965 trở thành một dấu mốc không thể quên trong cuộc đời người nữ dân quân xứ Thanh. Trong một trận chiến đấu ác liệt, khi trận địa cần tiếp đạn, Ngô Thị Tuyển đã nhận nhiệm vụ vận chuyển đạn. Hai hòm đạn mà bà mang trên vai có tổng trọng lượng 98 kg. Đó là một trọng lượng vượt xa sức vóc của một cô gái trẻ. Nhưng giữa lúc bom đạn đang dội xuống, bà không có thời gian để nghĩ mình có thể hay không thể. Phía trước là trận địa, phía sau là quê hương, còn đồng đội đang cần đạn để tiếp tục chiến đấu.
Và người con gái ấy đã bước đi.
Hai hòm đạn nặng trĩu trên vai, từng bước chân giữa tiếng bom, tiếng súng và khói lửa. Đằng sau con số 98 kg là một câu chuyện lớn hơn rất nhiều. Đó là câu chuyện về một cô gái mới ở tuổi đôi mươi đã đặt nhiệm vụ chung lên trên giới hạn của bản thân. Đó là câu chuyện về một thế hệ thanh niên Việt Nam đã trưởng thành trong chiến tranh, nơi mà tuổi trẻ không chỉ được đo bằng những ước mơ riêng mà còn được đo bằng khả năng đứng lên khi quê hương cần đến mình.
Hình ảnh Ngô Thị Tuyển vác hai hòm đạn trở thành biểu tượng về sức mạnh phi thường của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Nhưng nếu chỉ nói rằng bà “khỏe” thì có lẽ vẫn chưa đủ để hiểu hết câu chuyện. Sức mạnh giúp bà bước qua bom đạn không chỉ nằm ở đôi vai hay đôi chân. Đó là sức mạnh của ý chí. Là sức mạnh của lòng yêu quê hương. Là niềm tin rằng nếu mình dừng lại, đồng đội phía trước có thể thiếu đạn; nếu mình sợ hãi, trận địa có thể bị lung lay; nếu mỗi người đều chọn lùi bước, quê hương sẽ lấy ai để bảo vệ?
Bởi vậy, trong khoảnh khắc ấy, Ngô Thị Tuyển không chỉ đang vác những hòm đạn nặng trên vai. Bà đang vác cả niềm tin của đồng đội, niềm tin của quê hương và trách nhiệm của một thế hệ ra trận.
Những trận đánh ở Hàm Rồng tiếp tục diễn ra ác liệt. Người dân Thanh Hóa vừa sản xuất, vừa chiến đấu, vừa bảo đảm giao thông và chi viện cho chiến trường. Những cô gái dân quân như Ngô Thị Tuyển trở thành một phần không thể thiếu của cuộc chiến đấu ấy. Họ không chỉ đứng bên khẩu súng mà còn làm đủ mọi công việc để giữ vững trận địa. Khi có bom, họ xuống hầm; khi trận địa cần người, họ lại bước lên; khi đồng đội bị thương, họ tìm cách cứu chữa; khi thiếu đạn, họ lao vào tiếp tế.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong chiến tranh, có những chiến công được ghi lại bằng những trận đánh lớn, những con số về máy bay bị bắn rơi hay những chiến thắng vang dội. Nhưng cũng có những chiến công được tạo nên bởi những bước chân âm thầm như thế. Một hòm đạn được đưa đến đúng lúc có thể giúp trận địa tiếp tục chiến đấu. Một người dân quân ở lại vị trí có thể tiếp thêm niềm tin cho cả đơn vị. Một cô gái không bỏ chạy trước bom đạn có thể trở thành hình ảnh khiến hàng trăm người khác thêm vững vàng.
Với những đóng góp và chiến công của mình, Ngô Thị Tuyển được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Danh hiệu ấy là sự ghi nhận xứng đáng đối với một người phụ nữ đã dành những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất của mình cho cuộc chiến đấu bảo vệ quê hương. Nhưng có lẽ, đối với bà, những gì mình đã làm khi ấy chỉ đơn giản là một phần trách nhiệm của người con đối với quê hương. Bởi trong chiến tranh, có biết bao người đã làm những điều phi thường mà không nghĩ mình đang làm một điều phi thường.
Điều khiến câu chuyện về Anh hùng Ngô Thị Tuyển còn sống mãi không chỉ nằm ở hình ảnh hai hòm đạn nặng 98 kg. Điều đáng nhớ hơn là hình ảnh một người con gái rất trẻ đã không để chiến tranh quyết định mình phải trở thành một con người yếu đuối hay bất lực. Bom đạn có thể phá hủy nhà cửa, ruộng đồng, có thể cướp đi những người thân yêu, nhưng không thể khuất phục ý chí của những con người quyết tâm bảo vệ quê hương.
Sau chiến tranh, cuộc đời của Ngô Thị Tuyển bước sang một trang khác. Những tiếng bom đã lùi vào quá khứ, những trận địa năm xưa dần trở thành ký ức. Nhưng hình ảnh người nữ dân quân xứ Thanh giữa mưa bom bão đạn vẫn còn được nhắc nhớ như một biểu tượng đẹp về phụ nữ Việt Nam trong thời chiến. Một người con gái bình dị đã trở thành một nữ Anh hùng, không phải bởi bà sinh ra đã phi thường, mà bởi trong những thời khắc đất nước cần, bà đã lựa chọn làm điều mà một người con yêu nước phải làm.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Những người trẻ hôm nay không còn phải mang đạn ra trận, không còn phải chạy dưới những trận bom, không còn phải sống trong những năm tháng mà mỗi ngày đều có thể trở thành một ngày sinh tử. Chúng ta được đến trường trong bình yên, được ngồi dưới mái nhà không còn phải lo tiếng máy bay, được theo đuổi những ước mơ riêng và được sống một tuổi trẻ mà thế hệ của Ngô Thị Tuyển năm xưa không có cơ hội tận hưởng.
Chính vì thế, câu chuyện về người nữ Anh hùng xứ Thanh không chỉ để chúng ta tự hào về quá khứ, mà còn để mỗi người trẻ hôm nay tự hỏi mình: Chúng ta sẽ làm gì để xứng đáng với những gì cha ông đã trao lại?
Chúng ta không thể vác những hòm đạn nặng 98 kg như người nữ dân quân năm nào. Nhưng chúng ta có thể mang trên vai trách nhiệm với gia đình, với cộng đồng và với đất nước. Chúng ta không phải bước qua mưa bom bão đạn, nhưng có thể bước qua những khó khăn của cuộc sống bằng nghị lực. Chúng ta không phải cầm súng bảo vệ quê hương, nhưng có thể bảo vệ Tổ quốc bằng tri thức, bằng lao động, bằng lòng tự trọng, bằng trách nhiệm và bằng khát vọng xây dựng một Việt Nam ngày càng tốt đẹp hơn.
Và hôm nay, trước hình ảnh Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Thị Tuyển, thế hệ trẻ Việt Nam xin được cúi đầu bày tỏ lòng biết ơn. Biết ơn một người con gái đã gửi lại tuổi xuân giữa những năm tháng khói lửa. Biết ơn một thế hệ đã không tiếc sức mình để giữ từng cây cầu, từng con đường, từng trận địa. Biết ơn những con người đã chấp nhận gian khổ để chúng ta hôm nay được sống trong hòa bình.
Người con gái xứ Thanh năm nào đã vác 98 kg đạn trên đôi vai nhỏ bé để tiếp sức cho trận địa. Còn thế hệ trẻ hôm nay xin nguyện mang trên vai mình một điều khác – đó là trách nhiệm đối với Tổ quốc. Chúng ta xin hứa sẽ không quên lịch sử, không quên những người đã hy sinh, không coi hòa bình là điều vốn có và càng không để những năm tháng hào hùng của dân tộc chỉ còn là những trang sách cũ.
Bởi phía sau mỗi ngày bình yên hôm nay là biết bao bước chân đã từng đi qua mưa bom, bão đạn. Phía sau mỗi ước mơ của tuổi trẻ hôm nay là tuổi xuân của những người như Anh hùng Ngô Thị Tuyển đã gửi lại cho đất nước.
Xin được cúi đầu trước người con gái xứ Thanh – người đã vác cả niềm tin ra trận, để hôm nay chúng ta được lớn lên trong hòa bình. Và xin hứa: thế hệ trẻ Việt Nam sẽ sống, học tập, cống hiến và dựng xây đất nước bằng tất cả trách nhiệm của mình, để xứng đáng với những người đã trao lại cho chúng ta một Tổ quốc độc lập, thống nhất và bình yên.



