NGÔ TRUNG NGUYÊN – NGƯỜI SÓNG CẢ VÀ LỜI THỀ GIỮA BIỂN KHƠI
NGÔ TRUNG NGUYÊN – NGƯỜI SÓNG CẢ VÀ LỜI THỀ GIỮA BIỂN KHƠI
Có những người lính không ngã xuống nơi đất cày chiến hào, mà thân xác họ hòa vào dòng hải lưu lạnh giá, biến ngực mình thành những cột mốc chủ quyền bất tử giữa trùng khơi bão tố. Bản hùng ca nghẹt thở ấy gọi tên Thượng sĩ, Tiểu đội trưởng hải quân Ngô Trung Nguyên, người con sinh năm 1945 tại Nghĩa Đồng, Tân Kỳ, Nghệ An. Tham gia lực lượng hải quân P2M, anh Nguyên bước vào cuộc chiến với sóng gió biển Đông khi tuổi đời tròn hai mươi sáu—độ tuổi chín muồi của sự can trường và lòng quả cảm. Lời kể của những người cựu binh đoàn tàu không số năm xưa đưa tôi quay lại ngày 15 tháng 1 năm 1971, khi con tàu chở vũ khí áp sát bến bãi thì bị tàu chiến chỉ huy của địch phát hiện và bao vây nã pháo dồn dập. Với tư cách là một tiểu đội trưởng, anh Nguyên đã nhảy lên boong tàu lộ thiên, ôm chặt khẩu súng súng phòng không quét liên tục vào máy bay địch hòng kéo dài thời gian cho đồng đội hủy tàu giữ bí mật mật bến. Một quả pháo kích từ tàu địch bắn trúng đài chỉ huy hất văng anh xuống biển sâu, dòng máu của người thượng sĩ nhuộm đỏ cả một vùng sóng nước đại dương. Chi tiết biểu tượng thiêng liêng còn đọng lại là chiếc huy hiệu hải quân bằng kim loại găm chặt nơi ngực áo đẫm máu của anh, dẫu bị muối biển và thuốc súng ăn mòn nhưng vẫn rực sáng dưới ánh bình minh. Anh Nguyên hy sinh ngày 15/1, thân xác anh tan vào biển cả, biến thành sóng ngầm bảo vệ chủ quyền biên giới quốc gia. Câu kết đắt giá cho sự ra đi của anh chính là một tượng đài không tuổi giữa lòng đại dương, một thông điệp mạnh mẽ gửi đến thế hệ thanh niên hôm nay về tình yêu quê hương đất nước: Dù ở đất liền hay đảo xa, lòng trung thành và ý chí bảo vệ chủ quyền quốc gia là ngọn lửa không bao giờ được phép tắt trong tim mỗi người Việt Nam.



