Bài viết

Ngô Xuân Vụ

Ông sinh năm 1957, quê ở Thái Bình. Năm 1977, khi đất nước vẫn còn nhiều khó khăn sau chiến tranh, ông quyết định lên đường nhập ngũ. Ông chia sẻ rằng, lý do lớn nhất khiến ông tham gia quân đội là vì lòng yêu nước. Khi Tổ quốc bị xâm phạm, là người Việt Nam, ông không thể đứng ngoài. Noi theo tấm gương của các thế hệ cha anh đi trước, ông sẵn sàng hi sinh để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc.

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội trường Tiểu học Tân Linh (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa – Ký ức người lính Ngô Xuân Vụ

Trong hành trình về thăm và lắng nghe những câu chuyện của các cựu chiến binh, tôi có dịp được gặp gỡ và trò chuyện cùng Ngô Xuân Vụ. Cuộc gặp gỡ giản dị nhưng đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc sâu sắc về một thời “hoa lửa” gian khổ mà hào hùng.

Ông sinh năm 1957, quê ở Thái Bình. Năm 1977, khi đất nước vẫn còn nhiều khó khăn sau chiến tranh, ông quyết định lên đường nhập ngũ. Ông chia sẻ rằng, lý do lớn nhất khiến ông tham gia quân đội là vì lòng yêu nước. Khi Tổ quốc bị xâm phạm, là người Việt Nam, ông không thể đứng ngoài. Noi theo tấm gương của các thế hệ cha anh đi trước, ông sẵn sàng hi sinh để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc.

Những năm tháng trong quân ngũ đã để lại trong ông nhiều ký ức không thể nào quên. Đặc biệt, năm 1978, khi tham gia làm nhiệm vụ tại Campuchia, ông xúc động nhớ lại hình ảnh người dân nơi đây nồng nhiệt chào đón bộ đội Việt Nam như người thân trong gia đình. Điều đó khiến ông càng thêm tự hào và tin tưởng vào ý nghĩa cao đẹp của nhiệm vụ mình đang thực hiện.

Tuy nhiên, chiến tranh và những năm đầu sau giải phóng cũng đầy rẫy khó khăn. Ông kể rằng, có những ngày người lính chỉ ăn khoai, sắn để cầm hơi. Thậm chí, có lúc bị vây hãm cả tuần liền, không có đủ lương thực và nước uống. Gian khổ là vậy, nhưng ông và đồng đội vẫn luôn kiên cường, không lùi bước.

Điều khiến tôi ấn tượng nhất chính là tình đồng đội sâu sắc mà ông nhắc đến. Trong hoàn cảnh thiếu thốn và nguy hiểm, họ vẫn luôn đoàn kết, yêu thương nhau như anh em ruột thịt, cùng nhau chia sẻ từng miếng ăn, từng khó khăn trong cuộc sống. Chính tình cảm ấy đã giúp họ vượt qua tất cả.

Sau những năm tháng cống hiến, ông xuất ngũ vào năm 1980. Khi nhắc lại quãng đời quân ngũ, ông khẳng định rằng điều quý giá nhất ông học được chính là: không có gì quý hơn Độc lập, Tự do.

Dù hiện tại tuổi đã cao, sức khỏe có phần giảm sút, cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng ông vẫn luôn tin tưởng vào đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước. Trước khi chia tay, ông gửi gắm đến thế hệ trẻ chúng tôi một lời nhắn nhủ đầy ý nghĩa: hãy luôn ghi nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ cha ông; hãy cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức để xứng đáng với sự hi sinh ấy.

Rời khỏi buổi gặp gỡ, tôi mang theo trong lòng niềm xúc động và biết ơn sâu sắc. Những câu chuyện thời “hoa lửa” của ông Ngô Xuân Vụ không chỉ là ký ức, mà còn là bài học quý giá nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi phải biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm hơn với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn