Cựu chiến binh

NGÔI CHÙA GIỮ LỬA

Ninh Bình29/04/2026Trần Văn Huỳnh (Xã Ninh Cường)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở quê hương tôi – xã Ninh Cường – có một ngôi chùa bình dị, nằm nép mình dưới những tán cây cổ thụ. Đó là Chùa Ninh Cường – nơi không chỉ là chốn tâm linh, mà còn là nơi gắn với những năm tháng kháng chiến gian khổ.

Là Bí thư Chi đoàn thôn, tôi nhiều lần đưa đoàn viên đến đây dọn vệ sinh, thắp hương, tìm hiểu lịch sử. Nhưng phải đến khi nghe chính các cụ cao niên kể lại, tôi mới thật sự cảm nhận được “ngọn lửa” âm thầm mà mãnh liệt nơi ngôi chùa này.

Các cụ kể rằng, trong những năm kháng chiến chống Pháp, rồi đến chống Mỹ, Chùa Ninh Cường từng là nơi nuôi giấu cán bộ cách mạng. Dưới mái chùa thanh tịnh, phía sau những bức tường rêu phong, là những căn hầm bí mật được đào kín đáo. Ban ngày, chùa vẫn vang tiếng chuông, tiếng tụng kinh như bao ngôi chùa khác. Nhưng đêm xuống, nơi đây lại trở thành điểm liên lạc, nơi cán bộ nghỉ chân, hội họp, bàn việc lớn. Một cụ trong thôn kể lại: “Có những đêm, địch càn quét rất gắt. Cả làng nín thở. Sư thầy và bà con vẫn bình tĩnh, che chở cán bộ. Có khi giấu ngay dưới nền chùa, có khi đưa ra vườn sau, qua những lối nhỏ chỉ người trong làng mới biết.” Nghe đến đó, tôi chợt thấy ngôi chùa trước mắt không còn tĩnh lặng nữa – mà như đang mang trong mình nhịp đập của một thời lịch sử.

Điều khiến tôi xúc động nhất không chỉ là những câu chuyện về hầm bí mật, mà là tinh thần của những con người nơi đây. Sư thầy trong chùa khi ấy không chỉ là người tu hành, mà còn là người giữ bí mật, bảo vệ cán bộ. Các cụ, các bà trong làng vừa sản xuất, vừa cảnh giới, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ cách mạng. “Bị bắt là nguy hiểm lắm,” một cụ nói, “nhưng không ai lùi. Vì ai cũng hiểu: nếu mình sợ, cán bộ sẽ không còn chỗ trú.” Không có súng, không trực tiếp ra chiến trường, nhưng chính họ – những người dân bình dị – đã góp phần làm nên chiến thắng.

Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa. Chùa Ninh Cường trở lại vẻ yên bình vốn có. Nhưng với tôi và các đoàn viên, nơi đây không chỉ là một ngôi chùa – mà là biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần đoàn kết và sự hy sinh thầm lặng. Trong một buổi sinh hoạt Chi đoàn tại chùa, tôi đã nói: “Các bác, các cụ ngày xưa đã giữ lửa cách mạng ngay tại nơi này. Còn chúng ta hôm nay – phải giữ ngọn lửa trách nhiệm, ngọn lửa cống hiến để xây dựng quê hương.” Từ đó, Chi đoàn thôn tôi thường xuyên tổ chức các hoạt động tại đây: vệ sinh môi trường, chăm sóc khuôn viên, tuyên truyền lịch sử cho đoàn viên, thiếu nhi. Một lần, đứng trước sân chùa, tôi nhìn lên mái ngói rêu phong và tự hỏi:

Nếu ngày xưa, ngôi chùa này có thể che chở cho cách mạng trong mưa bom bão đạn, thì hôm nay, nó đang nhắc nhở chúng ta điều gì?

Có lẽ, đó là lời nhắn giản dị mà sâu sắc: Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, ngọn lửa yêu nước và trách nhiệm với quê hương vẫn phải được giữ gìn và tiếp nối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn