Ngôi làng bên dòng sông
Ngôi làng nhỏ nằm bên con sông hiền hòa, nơi trước đây chỉ có tiếng gà gáy và tiếng trẻ con nô đùa. Nhưng chiến tranh đã biến nơi ấy thành một điểm giao tranh. Lan trở về làng sau nhiều năm đi sơ tán. Cô không nhận ra nơi mình từng lớn lên. Những mái nhà cháy dở, những bức tường đổ nát, và một sự im lặng đáng sợ.
Ngôi làng nhỏ nằm bên con sông hiền hòa, nơi trước đây chỉ có tiếng gà gáy và tiếng trẻ con nô đùa. Nhưng chiến tranh đã biến nơi ấy thành một điểm giao tranh.
Lan trở về làng sau nhiều năm đi sơ tán. Cô không nhận ra nơi mình từng lớn lên. Những mái nhà cháy dở, những bức tường đổ nát, và một sự im lặng đáng sợ.
Cô bước đến căn nhà cũ. Cánh cửa vẫn còn, nhưng nghiêng ngả. Bên trong, mọi thứ phủ đầy bụi.
“Có ai không?” – cô gọi khẽ.
Không ai trả lời.
Lan ngồi xuống, tay chạm vào chiếc bàn gỗ đã sứt mẻ. Nơi này từng có bữa cơm gia đình, có tiếng cười của cha mẹ.
Một tiếng động nhẹ phía sau khiến cô giật mình.
“Chị Lan?”
Cô quay lại. Một cậu bé gầy gò đứng ở cửa.
“Em là…?”
“Em là Tí, con bác Ba. Chị quên rồi à?”
Lan nhìn kỹ, rồi nhận ra đôi mắt quen thuộc.
“Em vẫn ở đây sao?”
Tí gật đầu.
“Em với mấy người nữa… trốn trong hầm.”
Lan theo cậu xuống một căn hầm nhỏ phía sau nhà. Bên trong có vài người dân, gương mặt hốc hác nhưng ánh mắt vẫn sáng.
“Còn ai nữa không?” – Lan hỏi.
Một người lắc đầu.
Lan im lặng. Cô hiểu câu trả lời.
Những ngày sau đó, Lan ở lại. Cô cùng mọi người sửa lại mái nhà, đào thêm hầm trú ẩn, và nấu những bữa ăn ít ỏi.
Một buổi chiều, tiếng súng lại vang lên từ xa.
Tí chạy đến bên Lan:
“Chị ơi, mình có phải đi không?”
Lan nhìn dòng sông. Nước vẫn chảy, như chưa từng có chiến tranh.
Cô đặt tay lên vai cậu bé:
“Chưa. Đây là nhà mình.”
Đêm đó, mọi người ngồi sát nhau trong hầm. Không ai nói gì. Nhưng trong bóng tối, họ nắm chặt tay nhau.
Chiến tranh có thể phá hủy ngôi làng, nhưng không thể lấy đi điều cuối cùng họ còn giữ – đó là niềm tin rằng, một ngày nào đó, nơi này sẽ lại có tiếng cười.



