Ngôi sao sáng bản Pú Nhung và khí tiết của người liên lạc tuổi 15
Chuyện về thiếu niên người Mông - Vừ A Dính, người giao liên thoăn thoắt giữa đại ngàn Tây Bắc đã kiên cường chịu đựng đòn roi tra tấn của giặc Pháp, quyết hy sinh để bảo vệ đồng chí, đồng bào.
Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, núi rừng Tây Bắc chìm trong các cuộc càn quét khốc liệt. Tại bản Pú Nhung, huyện Tuần Giáo, tỉnh Lai Châu (nay thuộc tỉnh Điện Biên), có một cậu bé người Mông tên là Vừ A Dính. Sinh năm 1934 trong một gia đình có truyền thống yêu nước, Dính sớm giác ngộ cách mạng. Năm 1947, khi mới 13 tuổi, cậu bé đã xung phong làm nhiệm vụ canh gác, liên lạc và tiếp tế lương thực cho các cán bộ Việt Minh hoạt động bí mật.
Với đôi chân trần thoăn thoắt, Vừ A Dính thuộc nằm lòng từng con suối, từng gốc cây, vách đá của đại ngàn Pú Nhung. Trong suốt 2 năm làm giao liên, bằng sự thông minh và mưu trí, Dính đã nhiều lần qua mắt những trạm gác bủa lưới dày đặc của thực dân Pháp, đưa hàng trăm bản chỉ thị, công văn từ khu căn cứ đến các cơ sở cách mạng an toàn.
Nhưng ngày định mệnh đã đến vào sáng 15 tháng 6 năm 1949. Trong một trận càn quét lớn của giặc Pháp vào bản Pú Nhung, Vừ A Dính không may rơi vào tay địch khi đang mang tài liệu mật. Biết đây là người liên lạc quan trọng của Việt Minh, quân Pháp ra sức dụ dỗ, đem cả muối, bạc trắng và vải vóc - những thứ rất quý giá ở vùng cao thời bấy giờ - ra để mua chuộc. Nhận lại chỉ là cái lắc đầu lạnh lùng và ánh mắt kiên định của cậu bé 15 tuổi, chúng lập tức trở mặt, dùng những đòn tra tấn dã man nhất.
Chúng trói tay Dính treo lên cây đào cổ thụ giữa bản, đánh đập dập nát cả thân thể nhỏ bé. Sau ba ngày đêm bị tra tấn thừa sống thiếu chết, Vừ A Dính bỗng gật đầu báo sẽ chỉ đường đến nơi cán bộ cách mạng ẩn náu. Bọn giặc mừng rỡ, mở trói và bắt Dính dẫn đường. Nhưng cậu bé mưu trí ấy đã dẫn một toán quân Pháp đi vòng vèo suốt cả ngày trời trong rừng sâu, băng qua những vách núi hiểm trở nhất để làm chúng kiệt sức. Khi màn đêm buông xuống, biết mình bị lừa, lũ giặc điên cuồng trút cơn thịnh nộ. Tối ngày 15 tháng 6 năm 1949, chúng đã tàn nhẫn bắn chết Vừ A Dính rồi vứt xác anh bên gốc cây đào cổ thụ.
Cậu bé Vừ A Dính ngã xuống khi vừa tròn 15 tuổi, độ tuổi đẹp nhất của đời người. Bí mật của tổ chức được giữ vững, hàng chục cán bộ cách mạng được an toàn nhờ sự hy sinh lẫm liệt ấy. Bông hoa của núi rừng Tây Bắc đã rụng xuống, nhưng tinh thần kiên trung của Vừ A Dính đã hóa thành một vì sao sáng mãi trên bầu trời Tổ quốc.
Nhìn lại khí tiết của người thiếu niên tuổi 15 năm xưa, những người trẻ hôm nay không khỏi nghiêng mình cảm phục. Chúng ta đang được sống trong hòa bình, được cắp sách đến trường mà không phải nếm trải đòn roi hay họng súng của quân thù. Khí phách của Vừ A Dính chính là ngọn lửa soi đường, nhắc nhở thế hệ học sinh và đoàn viên thanh niên hôm nay về lòng trung thành với Tổ quốc và bản lĩnh kiên định trước mọi cám dỗ. Lòng dũng cảm trong thời đại mới chính là sự kiên trì theo đuổi tri thức, dám nói không với cái xấu, và sẵn sàng cống hiến sức trẻ của mình để giữ gìn sự bình yên, no ấm cho từng tấc đất quê hương, như cách cậu bé người Mông năm xưa đã nằm xuống để bảo vệ núi rừng.


