Ngôi sao trên cao điểm
Những ngôi sao trên cao điểm
Những ngôi sao trên cao điểm
Trên một cao điểm đầy bom đạn, nơi đất đá lúc nào cũng như còn rung lên sau mỗi trận pháo kích, có ba cô gái thanh niên xung phong làm nhiệm vụ trinh sát và phá bom. Họ còn rất trẻ, tuổi đời chỉ mười tám, đôi mươi, nhưng ánh mắt lại mang một vẻ cứng cỏi hiếm thấy.
Công việc của họ vô cùng nguy hiểm. Mỗi ngày, sau khi máy bay địch rải bom xong, họ phải bò ra giữa bãi đất đầy khói bụi để đo đạc, đánh dấu và tìm cách phá những quả bom chưa nổ. Chỉ một sai sót nhỏ, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào.
Phương – cô gái nhỏ nhất nhóm – thường hay ngước nhìn bầu trời sau mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ. Cô thích những vì sao, dù ban ngày không nhìn thấy, nhưng cô tin chúng vẫn luôn ở đó. Cô từng nói:
“Sau này hòa bình, mình sẽ đi học, rồi tối tối ngồi ngắm sao, không phải lo bom nữa.”
Nho – cô gái hay cười nhất – lại có thói quen hát. Giữa những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, cô thường cất tiếng hát, giọng trong trẻo vang lên giữa núi rừng. Tiếng hát ấy như xua đi nỗi sợ hãi, làm dịu lại không khí căng thẳng của chiến trường.
Còn chị Thao – lớn tuổi nhất – luôn là chỗ dựa vững chắc cho cả nhóm. Chị ít nói, nhưng luôn bình tĩnh trong mọi tình huống. Chính chị là người nhắc nhở hai cô em từng bước khi tiếp cận bom, giữ cho họ an toàn giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Một ngày, một trận bom lớn dội xuống khu vực họ phụ trách. Khi khói bụi còn chưa tan, cả ba đã lao ra làm nhiệm vụ. Một quả bom nằm sâu trong lòng đất, rất khó xử lý. Nho xung phong tiến lại gần.
Từng giây trôi qua căng thẳng. Phương đứng phía xa, tim đập dồn dập. Chị Thao nắm chặt tay, mắt không rời khỏi Nho.
Rồi một tiếng nổ vang lên.
Đất đá tung mù. Phương lao tới, gọi tên bạn trong hoảng loạn. Khi tìm thấy Nho, cô đã bị thương nặng. Máu thấm đỏ áo, nhưng trên môi vẫn còn một nụ cười yếu ớt.
“Đừng khóc… mình không sao đâu…” – Nho thì thầm.
Những ngày sau đó, Phương và chị Thao thay nhau chăm sóc Nho. Dù đau đớn, Nho vẫn cố gắng cười, vẫn muốn nghe Phương kể chuyện về những vì sao.
Đêm ấy, bầu trời đầy sao. Phương ngước nhìn lên, nước mắt lặng lẽ rơi. Cô hiểu rằng, giữa chiến tranh khốc liệt, họ vẫn là những cô gái trẻ – biết mơ ước, biết yêu cuộc sống.
Và những “ngôi sao” ấy – không chỉ trên bầu trời, mà còn chính là họ – vẫn lặng lẽ tỏa sáng giữa thời hoa lửa.



