Ngồi trên "bếp lửa" của Tổ quốc (1)
Bà Dương Thị Ngân là một trong những phát thanh viên đầu tiên của Đài Tiếng nói Việt Nam. Trong hồi ký của mình, bà kể lại những giờ phút đặc biệt khi được giao nhiệm vụ đọc Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến trong đêm 19/12/1946 – một nhiệm vụ mà bà luôn xem là thiêng liêng nhất trong cuộc đời làm phát thanh.
Cuối năm 1946, tình hình tại Hà Nội vô cùng căng thẳng. Mọi cán bộ của Đài Tiếng nói Việt Nam đều hiểu rằng chiến tranh có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Dù vậy, không ai rời vị trí công tác. Ai cũng chờ mệnh lệnh cuối cùng để hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Chiều ngày 19 tháng 12 năm 1946, bà Dương Thị Ngân được cấp trên thông báo một nhiệm vụ đặc biệt. Nếu tiếng đại bác vang lên và điện trong thành phố tắt, bà sẽ lập tức đọc Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến trên sóng phát thanh để truyền đi khắp cả nước. Sau khi hoàn thành, toàn bộ cán bộ phải nhanh chóng rút khỏi đài trước khi cơ sở phát sóng bị phá hủy nhằm tránh rơi vào tay đối phương.
Trong hồi ký, bà nhớ lại cảm giác lúc ấy bằng một câu nói rất xúc động: "Ngồi trên ghế mà tôi tưởng như ngồi trên bếp lửa." Đó không chỉ là sự căng thẳng trước hiểm nguy mà còn là ý thức sâu sắc về trách nhiệm của người làm báo, người chiến sĩ trên mặt trận thông tin.


