Cựu Thanh niên xung phong

NGỌN CỜ ĐỎ TRÊN CHIẾN HÀO

Câu chuyện khắc họa tinh thần hi sinh quên mình của người chiến sĩ Điện Biên Phủ – lấy thân mình lấp lỗ châu mai, mở đường cho đồng đội tiến lên giành thắng lợi.

Bắc Ninh06/04/2026Đỗ Thị Lụa (Xã Tiên Du - Trường Tiểu học Nội Duệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những ngày ở Điện Biên Phủ thì chưa bao giờ phai nhạt trong tôi…” – ông Nguyễn Văn Thắng mở đầu câu chuyện bằng giọng trầm lắng.

Năm 1954, khi chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu, ông Thắng khi ấy mới ngoài đôi mươi, cùng đồng đội hành quân lên Tây Bắc. Những ngày đầu tiên đặt chân đến chiến trường, ông đã cảm nhận rõ sự khốc liệt: núi rừng hiểm trở, thiếu thốn đủ bề, còn kẻ địch thì xây dựng hệ thống phòng thủ kiên cố với hỏa lực dày đặc.

Trong đơn vị của ông có một người chiến sĩ đặc biệt – Phan Đình Giót. Anh không phải người nói nhiều, nhưng luôn là người xung phong đi đầu trong mọi nhiệm vụ. Dù là đào hào, vận chuyển lương thực hay chiến đấu, anh đều làm với tinh thần trách nhiệm cao nhất.

Đêm 13 tháng 3 năm 1954, trận đánh mở màn vào cứ điểm Him Lam bắt đầu. Pháo ta nổ dồn dập, ánh lửa sáng rực cả một góc trời. Khi lệnh xung phong được phát ra, toàn đơn vị ào lên như thác lũ.

Nhưng không dễ dàng.

Hỏa lực địch từ các lô cốt bắn ra dữ dội, đặc biệt là một lỗ châu mai phía trước đã chặn đứng nhiều đợt tiến công của ta. Đồng đội lần lượt ngã xuống, tình thế trở nên vô cùng căng thẳng.

Trong lúc đó, Phan Đình Giót đã bị thương. Máu thấm đẫm áo, nhưng anh vẫn không lùi bước. Anh bò từng chút một về phía lô cốt địch giữa làn đạn dày đặc.

Ông Thắng nhớ lại, giọng nghẹn lại:
“Chúng tôi gọi anh quay lại, nhưng anh không nghe. Anh chỉ tiến lên…”

Khi đã đến gần, nhận thấy không còn cách nào khác để phá hỏa điểm, Phan Đình Giót dồn hết sức lực, lao cả thân mình vào lỗ châu mai.

Một tiếng động mạnh vang lên.

Hỏa lực địch lập tức bị chặn lại. Đó chính là khoảnh khắc quyết định. Đồng đội lập tức xông lên, tiêu diệt cứ điểm.

Chiến thắng thuộc về ta. Nhưng khi quay lại, mọi người lặng đi…

Phan Đình Giót đã nằm lại nơi chiến trường.

Ông Thắng nhìn xa xăm:
“Anh ra đi, nhưng chính anh đã mở đường cho chúng tôi tiến lên. Nếu không có anh, có lẽ chúng tôi đã phải trả giá đắt hơn rất nhiều.”

Ngày hôm nay, khi đất nước hòa bình, câu chuyện về Phan Đình Giót vẫn được nhắc lại như một biểu tượng bất tử của lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn