Ngọn Cờ Đỏ Trên Đỉnh Đèo Đá Đẻo
Ngọn Cờ Đỏ Trên Đỉnh Đèo Đá Đẻo
Đèo Đá Đẻo (Quảng Bình) nổi tiếng là một trong những "tọa độ chết" tàn khốc nhất trên tuyến đường chiến lược 15A. Những vách đá vôi xám xịt bị không quân Mỹ cày đi xới lại hàng nghìn lần, biến mặt đèo thành một dải đất đá vụn nát, ngập tràn bom nổ chậm và bom từ trường.
Nhiệm vụ trực gác, san lấp hố bom và thông đường tại đỉnh đèo Đá Đẻo được giao cho Đội Thanh niên xung phong 759. Trong đó, chị Nguyễn Thị Kim (19 tuổi, quê Hà Tĩnh) được phân công làm nhiệm vụ trực đài quan sát bom nổ — công việc đòi hỏi phải đứng ở điểm cao nhất, hứng trọn gió ngàn và nguy cơ bị oanh tặc bất cứ lúc nào.
Chiều ngày 20 tháng 11 năm 1969, một trận mưa bom phá và bom bi kéo dài hơn hai giờ đồng hồ dội xuống đỉnh đèo. Mương dẫn nước bị lấp, mặt đường đèo bị cắt đứt thành ba đoạn. Đúng lúc khói bom còn mù mịt, tín hiệu khẩn cấp từ chỉ huy báo lên: Một đoàn xe chở tên lửa và khí tài hạng nặng đang tiến sát chân đèo, bằng mọi giá phải vượt qua trước khi bình minh hé rạng.
Khó khăn lớn nhất lúc này là khói bom kết hợp với sương núi mịt mùng khiến các tài xế hoàn toàn mất phương hướng. Dù hố bom đã được san lấp tạm thời, đường đi mỏng như lưỡi dao, chỉ cần lệch tay lái nửa thước là cả xe lẫn khí tài sẽ lao thẳng xuống vực thẳm.
Không một phút chần chừ, chị Kim lấy ra lá cờ đỏ chỉ huy được gấp gọn trong túi áo. Chị leo lên điểm cao nhất ở khúc cua nguy hiểm nhất của đèo Đá Đẻo — nơi một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút.
Giữa đêm lạnh buốt, chị Kim giơ cao lá cờ đỏ, dùng ánh sáng mờ tà từ pháo sáng địch thả trên không để vẫy hiệu chỉ đường. Máy bay địch phát hiện sự di chuyển trên đỉnh đèo liền lao xuống trút thêm đạn pháo. Mảnh bom văng rát vách đá, một mảnh nhỏ cứa vào vai làm máu chị chảy ướt đẫm áo xanh.
Dù vết thương nhói đau, chị Kim vẫn đứng vững như một cột mốc sống. Lá cờ đỏ trên tay chị liên tục chao qua chao lại, dẫn lối cho từng chiếc xe chở tên lửa nặng hàng chục tấn nhích từng chút một qua đoạn sạt lở.
Suốt ba tiếng đồng hồ vật lộn với đêm tối và mưa đạn, ngọn cờ đỏ trên tay người nữ thanh niên xung phong 19 tuổi chưa một lần hạ xuống. Toàn bộ đoàn xe khí tài quan trọng đã vượt đèo Đá Đẻo an toàn, kịp thời tiến vào chiến trường miền Nam.
Khi chiếc xe cuối cùng khuất sau rặng núi, chị Kim mới kiệt sức gục xuống bên vách đá, tay vẫn nắm chặt cán cờ. Hình ảnh lá cờ đỏ tung bay giữa mưa bom trên đỉnh Đá Đẻo năm ấy đã trở thành biểu tượng bất tử về lòng quả cảm và khí tiết kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam.



