Bài viết

NGỌN CỜ LỆNH TRONG BÃO LỬA VÙNG THAN

Quảng Ninh22/12/2025Lê Ánh Dương (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Hà An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên không chỉ bởi những chiến dịch lớn hay những tên tuổi lẫy lừng, mà còn bằng máu xương của biết bao con người bình dị. Trong những năm tháng chiến tranh phá hoại miền Bắc của đế quốc Mỹ, tại vùng than Quảng Ninh – nơi khói lò hòa cùng khói súng – đã xuất hiện những con người như thế. Họ là công nhân, là thợ mỏ, là người lao động chân đất, nhưng khi Tổ quốc lâm nguy, họ đứng thẳng hàng ngũ chiến đấu với tư thế hiên ngang của người lính. Một trong những con người tiêu biểu ấy là Đặng Bá Hát, Đại đội trưởng Đại đội pháo phòng không tự vệ mỏ, người đã ngã xuống bên lá cờ lệnh vẫn còn tung bay trong gió lửa.

Đặng Bá Hát sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Ninh – nơi than đá không chỉ nuôi sống con người mà còn hun đúc nên bản lĩnh kiên cường của giai cấp công nhân. Trước khi khoác lên mình màu áo chiến đấu, ông là một người thợ mỏ đúng nghĩa: cần mẫn, kỷ luật, thẳng thắn và tận tụy. Ở ông, phẩm chất của người công nhân cách mạng được thể hiện rõ nét trong từng hành động nhỏ nhất. Người ta vẫn kể rằng, dù gia đình khó khăn, ông không bao giờ cho phép vợ con nhặt một hòn than rơi. Với ông, kỷ luật lao động không chỉ là quy định, mà là danh dự. Chính từ nền tảng ấy, khi bước vào quân ngũ tự vệ, Đặng Bá Hát mang theo tinh thần thép của người thợ mỏ để trở thành một người chỉ huy mẫu mực.

Những năm 1960–1970, Quảng Ninh trở thành một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Vùng than không chỉ là trung tâm kinh tế quan trọng mà còn là huyết mạch cung cấp nhiên liệu cho cả miền Bắc. Mỗi bến phà, mỗi nhà máy, mỗi tuyến đường đều có thể trở thành mục tiêu hủy diệt. Trước tình hình đó, lực lượng tự vệ mỏ được tổ chức, huấn luyện và sẵn sàng chiến đấu. Đặng Bá Hát được giao trọng trách Đại đội trưởng Đại đội pháo phòng không, một nhiệm vụ nặng nề nhưng cũng đầy vinh dự.

Với cương vị chỉ huy, ông không chỉ giỏi về tổ chức, mà còn là người luôn có mặt ở nơi nguy hiểm nhất. Ông hiểu rõ từng khẩu pháo, từng vị trí trận địa, từng con người trong đơn vị. Ông sống cùng anh em, ăn cùng anh em, chia sẻ từng khó khăn, gian khổ. Chính vì vậy, mệnh lệnh của ông không chỉ là mệnh lệnh quân sự, mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối của đồng đội.

Ngày 12 tháng 7 năm 1972, không quân Mỹ mở một đợt tập kích ác liệt vào khu vực bến phà Bãi Cháy. Bầu trời Quảng Ninh rung chuyển bởi tiếng động cơ phản lực, bom đạn trút xuống như mưa. Trận địa pháo phòng không của Đại đội Đặng Bá Hát lập tức bước vào trạng thái chiến đấu cao nhất. Trong khói lửa mịt mù, Đặng Bá Hát đứng trên tháp pháo, tay cầm cờ lệnh, bình tĩnh quan sát, chỉ huy từng loạt bắn.

Giữa làn bom đạn, hình ảnh người Đại đội trưởng đứng hiên ngang trên trận địa trở thành điểm tựa tinh thần cho toàn đơn vị. Mỗi lần lá cờ lệnh phất lên là mỗi lần pháo nổ giòn giã, đan thành lưới lửa bảo vệ bầu trời. Nhưng chiến tranh không cho phép con người né tránh sự hy sinh. Một quả bom rơi trúng trận địa. Đặng Bá Hát trúng mảnh bom, ngã xuống ngay bên tháp pháo. Máu ông hòa vào đất, nhưng tay ông vẫn nắm chặt cờ lệnh.

Khi đồng đội lao tới, lá cờ vẫn còn tung bay. Trận địa không bị tê liệt. Những người lính pháo phòng không, trong nỗi đau mất chỉ huy, đã biến đau thương thành hành động. Họ tiếp tục chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, bảo vệ an toàn mục tiêu. Cái chết của Đặng Bá Hát không làm trận địa im tiếng, mà ngược lại, thổi bùng lên tinh thần quyết tử của những người còn sống.

Sự hy sinh của Đặng Bá Hát là biểu tượng tiêu biểu cho sự chuyển hóa kỳ diệu của người công nhân thành người chiến sĩ. Ông không phải là quân nhân chuyên nghiệp từ đầu, nhưng khi đất nước cần, ông đã đứng vào hàng ngũ chiến đấu với tất cả trách nhiệm và danh dự. Ở ông hội tụ đầy đủ những phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam thời chiến: yêu nước, kỷ luật, dũng cảm và sẵn sàng hiến dâng.

Sau này, khi nhắc đến ông, đồng đội không chỉ nhớ đến một Đại đội trưởng, mà nhớ đến một ngọn cờ tinh thần. Lá cờ lệnh trong tay ông ngày ấy không chỉ là tín hiệu chiến đấu, mà là biểu tượng của ý chí không khuất phục. Hình ảnh ấy đã được lưu giữ, trân trọng như một phần ký ức thiêng liêng của vùng than.

Trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay, câu chuyện về Đặng Bá Hát vẫn còn nguyên giá trị giáo dục sâu sắc. Nó nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: lòng yêu nước không phải là điều gì trừu tượng, mà bắt đầu từ ý thức kỷ luật, trách nhiệm với công việc, với cộng đồng và với Tổ quốc. Từ hầm lò đến trận địa, từ người thợ mỏ đến người anh hùng, con đường của Đặng Bá Hát là con đường của lý tưởng cách mạng được hun đúc từ đời sống lao động bình dị.

Ngọn cờ lệnh năm xưa đã ngừng phất trong gió lửa, nhưng tinh thần của nó vẫn còn bay mãi trong lịch sử vùng than, trong truyền thống cách mạng của giai cấp công nhân Việt Nam, và trong trái tim của những người hôm nay đang tiếp bước cha anh trên con đường dựng xây đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn