Ngọn cờ trong ngực áo
Anh Thắng được giao giữ lá cờ nhỏ của đơn vị. Lá cờ không lớn, nhưng là biểu tượng của danh dự. Anh gấp cờ thật kỹ, bỏ vào túi ngực, sát tim.
Trong trận đánh, anh bị thương, ngã xuống. Địch tràn tới, anh cố gượng, lấy tay che ngực. Đồng đội kéo anh đi, thấy máu thấm đỏ túi áo.
Về trạm quân y, y tá mở áo anh ra, thấy lá cờ vẫn còn nguyên. Anh Thắng mỉm cười yếu ớt: “Cờ còn… là được.”
Đêm đó anh qua đời. Đồng đội đặt lá cờ lên ngực anh, chôn cùng. Họ đứng nghiêm, không ai nói, chỉ nghe tiếng gió rừng thổi qua.
Sau hòa bình, câu chuyện về lá cờ được kể lại cho lớp trẻ. Người ta hiểu rằng có những thứ được giữ bằng cả mạng sống. Lá cờ nhỏ ấy không chỉ là vải đỏ, mà là lòng tự trọng và niềm tin không thể bị giẫm đạp.



