Ngọn đèn bên bến sông
Ngọn đèn bên bến sông
Ở một làng nhỏ ven sông Thu Bồn, Quảng Nam, mẹ Nguyễn Thị Hạnh sống bằng nghề trồng rau và nuôi gà. Chiến tranh đi qua làng bằng những tiếng động dữ dội, nhưng trong căn nhà nhỏ của mẹ lúc nào cũng có một ngọn đèn dầu.
Ba người con trai lần lượt lên đường. Trước ngày con út đi, mẹ chỉ lặng lẽ gói cho con mấy củ khoai, chiếc khăn tay và dặn: “Đi đâu cũng nhớ mình là người con của làng này.”
Những năm tháng sau đó, mẹ thường đứng bên bến sông mỗi chiều. Mỗi chuyến đò cập bến, mẹ lại nhìn thật lâu, mong một bóng người quen thuộc. Nhưng những người con của mẹ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Mẹ không khóc trước mặt bà con. Mẹ bảo: “Các con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ lấy mái nhà.”
Ngày đất nước hòa bình, mái tóc mẹ đã bạc trắng. Ngọn đèn dầu năm xưa vẫn được mẹ giữ lại như một kỷ vật, soi lên ký ức về những người con đã hiến tuổi xuân cho Tổ quốc.



