Bài viết

Ngọn đèn bên cửa sổ (1)

Gia Lai03/07/2026Bệnh Viện Hòa Bình (Đoàn phường Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngôi nhà của má Sáu nằm sát mé rừng, nơi bộ đội thường đi qua mỗi đêm. Chồng mất sớm, con trai duy nhất cũng đã ra chiến trường, má sống một mình trong căn nhà nhỏ lợp tranh cũ kỹ.

Đêm nào cũng vậy, khi cả xóm đã tắt đèn đi ngủ, má Sáu vẫn lặng lẽ thắp một ngọn đèn dầu đặt bên cửa sổ. Ánh đèn nhỏ chập chờn giữa màn đêm như một dấu hiệu quen thuộc cho các chiến sĩ hành quân.

Một đêm mưa lớn, có ba người lính ghé vào xin trú tạm. Quần áo họ ướt sũng, khuôn mặt còn rất trẻ. Má Sáu vội nhóm bếp nấu nồi cháo nóng rồi lấy khăn cho từng người lau tóc.

Một cậu lính xúc động:

— Má cực quá, tụi con làm phiền má rồi.

Má Sáu cười hiền:

— Mấy đứa bằng tuổi thằng Út nhà má. Ngoài mặt trận còn khổ hơn nhiều.

Nói rồi má lặng người nhìn ra khoảng tối ngoài sân. Đã hai năm má chưa nhận được tin con trai mình. Nhưng má vẫn tin ngày hòa bình nó sẽ trở về.

Gần sáng, trước lúc tiếp tục lên đường, người lính trẻ quay lại hỏi:

— Má ơi, sao đêm nào má cũng để đèn vậy?

Má nhìn ngọn lửa nhỏ lay động:

— Để tụi con biết ở đây luôn có người chờ.

Câu nói ấy khiến cả ba người lặng đi. Sau này, mỗi lần đi qua con đường đó, họ đều nhìn thấy ngọn đèn nhỏ vẫn sáng trong đêm như ánh sáng của tình mẹ và niềm tin không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn