NGỌN ĐÈN BÊN SÔNG THẠCH HÃN
Một ngọn đèn dầu nhỏ bên bờ sông năm ấy đã trở thành tín hiệu sống còn cho biết bao chiến sĩ vượt qua lằn bom đạn.
Mùa hè năm 1972, chiến sự ở Sông Thạch Hãn diễn ra vô cùng ác liệt. Ban ngày máy bay quần thảo, ban đêm pháo sáng rực cả bầu trời.
Chiến sĩ công binh Lê Minh Phúc cùng đơn vị nhận nhiệm vụ chèo thuyền đưa bộ đội vượt sông.
Mỗi chuyến đi đều đối mặt với cái chết.
Đêm ấy trời tối đen như mực. Mưa lất phất, nước sông chảy xiết. Đơn vị phải đưa thương binh sang bờ bên kia trước khi trời sáng.
Nhưng giữa màn đêm dày đặc, rất khó xác định đúng bến cập an toàn.
Ngay lúc mọi người loay hoay, phía xa bỗng xuất hiện một đốm sáng nhỏ.
Một ngọn đèn dầu leo lét.
Ánh sáng yếu ớt ấy đặt dưới gốc tre ven sông, lúc ẩn lúc hiện trong màn mưa.
Người chèo thuyền già khẽ nói:
— “Có người đang dẫn đường cho mình đó.”
Nhờ ánh đèn ấy, từng chuyến thuyền lần lượt cập bến an toàn.
Mãi đến gần sáng, Phúc mới biết người đặt ngọn đèn là một bà mẹ sống gần bờ sông. Chồng và con trai bà đều đã hy sinh nên đêm nào bà cũng lặng lẽ thắp đèn chỉ lối cho bộ đội.
Có người lo cho bà:
— “Lỡ địch phát hiện thì nguy hiểm lắm mẹ à.”
Bà chỉ nhẹ nhàng đáp:
— “Mấy chú ngoài kia còn không sợ… mẹ sợ gì.”
Vài tuần sau, một trận pháo lớn trút xuống khu bờ sông ấy. Ngôi nhà nhỏ của bà mẹ bị bom đánh sập.
Khi đồng đội chạy tới, họ chỉ còn thấy chiếc đèn dầu méo mó nằm giữa đất đá.
Nhiều năm sau hòa bình, mỗi lần trở lại bờ Sông Thạch Hãn, ông Lê Minh Phúc vẫn mang theo một ngọn đèn nhỏ thắp bên sông.
Ông nói:
— “Có những ánh sáng rất nhỏ… nhưng đủ soi qua cả một thời chiến tranh.”



