NGỌN ĐÈN CỦA MẸ TƯ HẠNH
Mẹ Tư Hạnh năm nay đã ngoài tám mươi, sống trong căn nhà nhỏ bên rặng tre làng Bình An. Ngày xưa, mẹ có hai người con trai là anh Trí và anh Thuận, đều xung phong nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày tiễn con ra trận, mẹ chỉ dặn: “Đi thì đi cho trọn nghĩa nước, trọn tình nhà”. Chiến tranh ác liệt, tin tức liên lạc ngày một khó khăn. Rồi một buổi chiều mưa, giấy báo tử của anh Trí được gửi về. Mẹ lặng đi, tay run run nhưng mắt vẫn không rơi một giọt lệ. Mẹ bảo: “Mẹ còn phải giữ nước mắt để cầu
Mẹ Tư Hạnh năm nay đã ngoài tám mươi, sống trong căn nhà nhỏ bên rặng tre làng Bình An. Ngày xưa, mẹ có hai người con trai là anh Trí và anh Thuận, đều xung phong nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày tiễn con ra trận, mẹ chỉ dặn: “Đi thì đi cho trọn nghĩa nước, trọn tình nhà”. Chiến tranh ác liệt, tin tức liên lạc ngày một khó khăn. Rồi một buổi chiều mưa, giấy báo tử của anh Trí được gửi về. Mẹ lặng đi, tay run run nhưng mắt vẫn không rơi một giọt lệ. Mẹ bảo: “Mẹ còn phải giữ nước mắt để cầu



