Ngọn đèn cuối phố
Một bà cụ có thói quen thắp đèn dầu ở cửa mỗi tối, dù chiến tranh hay hòa bình. Người ta hỏi sao cụ làm thế, cụ chỉ nói: “Để ai lạc đường còn thấy mà về”. Có đêm đèn tắt vì gió lớn, cụ lại run run thắp lên. Khi hòa bình lập lại, con đường được kéo điện, đèn dầu của cụ không cần nữa. Nhưng cụ vẫn thắp thêm một ngọn, nhỏ thôi, như lời nhắc nhở. Người dân gọi đó là “ngọn đèn hy vọng”.



