Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Đèn Dẫn Đường

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn, những thanh niên xung phong đã dùng những chiếc đèn nhỏ để dẫn đường cho các đoàn xe vận tải đi qua trong đêm tối, bất chấp nguy hiểm từ bom đạn và máy bay trinh sát.

Lai Châu10/03/2026Hà Thị Phóng (xã Tân Uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, tôi mới 19 tuổi và được phân công vào lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, sửa đường và dẫn đường cho các đoàn xe vận tải chở lương thực, vũ khí ra tiền tuyến.

Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị nhận tin có một đoàn xe lớn sắp đi qua khu vực chúng tôi phụ trách. Nhưng con đường vừa bị bom đánh trúng, tạo ra nhiều hố sâu và đất đá ngổn ngang.

Chúng tôi phải làm việc thật nhanh để mở lại đường trước khi đoàn xe tới.

Trời tối đen như mực, chỉ có vài chiếc đèn dầu và đèn pin nhỏ để soi đường. Mọi người vừa cuốc đất, vừa chuyền tay nhau từng xẻng đất để lấp hố bom.

Sau vài giờ làm việc liên tục, con đường tạm thời được thông. Khi đoàn xe đầu tiên xuất hiện, tôi và vài người nữa cầm đèn đứng dọc theo đoạn đường khó đi để ra hiệu cho từng chiếc xe.

Tiếng động cơ xe hòa lẫn với tiếng côn trùng trong rừng đêm. Ánh đèn nhỏ của chúng tôi rung rung theo từng cơn gió.

Có lúc máy bay bay ngang qua, tất cả phải tắt đèn và nhanh chóng ẩn nấp. Khi bầu trời yên tĩnh trở lại, chúng tôi lại bật đèn lên tiếp tục dẫn đường.

Từng chiếc xe lần lượt đi qua đoạn đường nguy hiểm một cách an toàn.

Khi chiếc xe cuối cùng khuất dần trong màn đêm, cả đội chúng tôi mới ngồi xuống bên lề đường nghỉ ngơi. Ai cũng mệt nhưng rất vui vì nhiệm vụ đã hoàn thành.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, tôi vẫn không quên hình ảnh những ngọn đèn nhỏ lung linh trong đêm Trường Sơn – những ánh sáng bé nhỏ nhưng đã góp phần giữ cho con đường tiếp vận luôn thông suốt giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn