Bài viết

Ngọn đèn dẫn đường giữa rừng đêm

Trong những năm 1971–1972, tuyến đường Trường Sơn là nơi bom đạn luôn rải dày, nhưng cũng là nơi thanh niên xung phong kiên cường thể hiện tuổi trẻ và lòng quả cảm. Trong nhóm dẫn đường có chị Hạnh – vừa tròn mười tám tuổi, tay ôm chiếc đèn dầu cũ – nhiệm vụ là dẫn đoàn vận tải qua những khúc cua hiểm trở và những khe suối tối om. Một đêm mưa tầm tã, đường trơn trượt, bom địch đánh gần, chị Hạnh vẫn đứng vững, giơ đèn lên cao, vừa hô vừa dìu từng đoàn xe đi theo nhịp: “Bám theo ánh sáng, cẩn thậ

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm 1971–1972, tuyến đường Trường Sơn là nơi bom đạn luôn rải dày, nhưng cũng là nơi thanh niên xung phong kiên cường thể hiện tuổi trẻ và lòng quả cảm. Trong nhóm dẫn đường có chị Hạnh – vừa tròn mười tám tuổi, tay ôm chiếc đèn dầu cũ – nhiệm vụ là dẫn đoàn vận tải qua những khúc cua hiểm trở và những khe suối tối om. Một đêm mưa tầm tã, đường trơn trượt, bom địch đánh gần, chị Hạnh vẫn đứng vững, giơ đèn lên cao, vừa hô vừa dìu từng đoàn xe đi theo nhịp: “Bám theo ánh sáng, cẩn thận từng bước!” Ánh đèn nhỏ nhưng sáng chói giữa màn mưa và khói đạn, giúp hàng chục đồng đội vượt qua nguy hiểm.

Khi đến nơi nghỉ tạm, nhóm quây quần bên bờ suối, vớt từng mẩu bánh, chia nhau vài giọt nước, nhưng ánh mắt mọi người đều ánh lên niềm tự hào. Chị Hạnh nhẹ nhàng nhắc các đồng đội: “Chúng ta giữ đèn không chỉ để dẫn đường, mà còn để giữ niềm tin cho nhau. Miễn ai còn sáng, ai còn kiên định, thì chúng ta sẽ qua được tất cả.” Mỗi lời nói đều trở thành sức mạnh, xua tan mệt mỏi và sợ hãi của cả nhóm.

Sau hòa bình, chiếc đèn dầu đã sém khói và lem bùn đất được đơn vị giữ lại như một kỷ vật thiêng liêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn