Bài viết

Ngọn Đèn Dầu Cuối Ca Gác

Một ngọn đèn dầu nhỏ trong những đêm trực gác nơi chiến trường đã trở thành ký ức sâu đậm về trách nhiệm và tình đồng đội thời hoa lửa.

Gia Lai22/05/2026Siu Luyên (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, ông Nguyễn Thanh Bình đang làm nhiệm vụ bảo vệ một kho hậu cần nằm gần khu vực đồi thấp và rừng cây thưa. Ban ngày mọi người chia nhau công việc vận chuyển, sắp xếp vật tư. Ban đêm, từng tổ thay phiên nhau canh gác. Khu vực ấy ít ánh sáng. Những đêm không trăng, chung quanh tối đen như mực. Tổ của ông Bình có bốn người. Trong đó có anh Võ Văn Tài, lớn tuổi hơn nên anh em vẫn thường gọi vui là "anh Hai". Mỗi lần đổi ca gác gần sáng, anh Tài luôn mang theo một ngọn đèn dầu nhỏ. Anh nói: — "Có ánh sáng nhìn nhau cũng đỡ lạnh." Một đêm cuối mùa mưa, trời trở gió mạnh. Mưa kéo đến bất ngờ. Gần khu vực kho xuất hiện một cành cây lớn bị gió quật gãy chắn ngang lối đi. Ông Bình và anh Tài cùng vài người nữa lập tức ra dọn đường. Mưa lạnh, đất trơn, ngọn đèn dầu nhiều lần suýt tắt. Anh Tài lấy tay che quanh ngọn lửa nhỏ. Ông Bình nói: — "Đèn nhỏ thế này giữ làm gì." Anh Tài cười: — "Nhỏ nhưng còn sáng là còn tốt." Câu nói ấy khiến ông Bình nhớ mãi. Sau ngày hòa bình, cuộc sống mỗi người một nơi. Nhiều năm sau gặp lại đồng đội cũ, ông Bình mới biết anh Tài vẫn giữ thói quen thức dậy rất sớm. Ông kể rằng mỗi khi nhìn thấy ánh đèn trong nhà lúc trời chưa sáng hẳn, ông lại nhớ đến ngọn đèn dầu nhỏ giữa đêm mưa năm ấy. Giữa thời hoa lửa, có những điều bình dị đi theo con người rất lâu. Một ngọn đèn dầu nhỏ. Một câu nói giản đơn. Và những người đồng đội đã cùng nhau đi qua những năm tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn