Bài viết

Ngọn đèn dầu trong đêm toàn quốc kháng chiến

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1946, khi đất nước vừa giành được độc lập chưa lâu, tình hình trở nên vô cùng căng thẳng. Thực dân Pháp quay trở lại xâm lược, buộc dân tộc Việt Nam phải bước vào một cuộc chiến mới. Đêm ngày 19 tháng 12 năm 1946, Hồ Chí Minh ra lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến, mở đầu cho chặng đường trường kỳ gian khổ của dân tộc.

Tại một làng nhỏ thuộc Hà Đông khi ấy, có chàng trai tên Lâm vừa tròn hai mươi tuổi.

Lâm là con trai của một gia đình làm nghề mộc. Cha anh nổi tiếng khéo tay trong vùng, còn mẹ buôn bán nhỏ ngoài chợ huyện. Từ nhỏ, Lâm đã quen với tiếng cưa gỗ, mùi mùn cưa thơm và những buổi tối cả nhà quây quần bên ngọn đèn dầu nhỏ.

Anh là người chăm chỉ, hiền lành và có ước mơ giản dị: sau này dựng một căn nhà gỗ thật đẹp cho cha mẹ và cưới cô gái anh thương ở đầu làng.

Nhưng lịch sử đã gọi tên thế hệ của anh bằng một trách nhiệm lớn hơn.

Khi tiếng súng kháng chiến vang lên từ Hà Nội, cả vùng quê xôn xao chuẩn bị cho những ngày sơ tán và chiến đấu. Thanh niên trong làng lần lượt gia nhập tự vệ và dân quân.

Lâm tình nguyện ở lại làm liên lạc cho đội tự vệ địa phương. Công việc của anh là chuyển tin, dẫn đường cho cán bộ và hỗ trợ sơ tán dân làng khi cần thiết.

Mỗi đêm, trước khi lên đường làm nhiệm vụ, mẹ anh đều thắp ngọn đèn dầu nhỏ nơi bàn gỗ cũ.

Bà thường nói:
— Đèn còn sáng là mẹ còn chờ con về.

Ngọn đèn ấy trở thành niềm tin của Lâm giữa những ngày tối lửa chiến tranh.

Một đêm cuối đông, đội tự vệ nhận tin quân Pháp sẽ càn qua làng vào sáng sớm. Cần phải báo gấp cho các hộ dân sơ tán và đưa tài liệu quan trọng ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Lâm nhận nhiệm vụ đi qua cánh đồng tối, sang làng bên báo tin cho cán bộ.

Đêm ấy, gió lạnh buốt, sương phủ kín lối đi. Anh lặng lẽ băng qua bờ tre, men theo con đường đất quen thuộc trong bóng tối.

Khi gần đến nơi, anh phát hiện toán lính địch đang phục kích gần đầu làng.

Nếu quay lại, thời gian sẽ không kịp. Nếu tiếp tục, nguy hiểm cận kề.

Lâm quyết định đi đường vòng qua cánh đồng ngập nước để giữ bí mật và kịp giờ báo tin.

Nhờ đó, dân làng kịp sơ tán an toàn, tài liệu được bảo vệ nguyên vẹn.

Nhưng trên đường trở về, anh đã mãi mãi nằm lại giữa cánh đồng mùa đông lạnh giá.

Sáng hôm sau, mẹ anh vẫn thắp ngọn đèn dầu như mọi ngày.

Bà ngồi lặng rất lâu bên ánh lửa nhỏ, như vẫn tin con trai mình sẽ bước qua cánh cửa quen thuộc.

Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, ngọn đèn dầu cũ vẫn được gia đình giữ gìn cẩn thận như một kỷ vật thiêng liêng.

Người dân trong làng vẫn nhắc về Lâm — chàng trai trẻ đã mang cả tuổi xuân của mình thắp sáng niềm tin cho quê hương trong những ngày đầu toàn quốc kháng chiến.

Ngọn đèn dầu trong đêm toàn quốc kháng chiến không chỉ soi sáng một mái nhà nhỏ, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và của niềm tin không bao giờ tắt trong trái tim người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn