Ngọn Đèn Dầu Trong Trạm Quân Y
Giữa những năm tháng chiến tranh thiếu thốn, một ngọn đèn dầu nhỏ đã soi sáng cho các ca cấp cứu trong đêm. Với bà Lê Thị Hạnh, đó là biểu tượng của sự tận tụy và tinh thần vượt khó của những người làm công tác cứu chữa thương binh.
Năm 1970, bà Lê Thị Hạnh được điều động về công tác tại một trạm quân y dã chiến nằm sâu trong rừng. Trạm chỉ gồm vài căn lán lợp tranh, được ngụy trang kỹ dưới những tán cây lớn để tránh sự phát hiện từ trên không. Điều kiện thiếu thốn đủ bề. Thuốc men ít, dụng cụ y tế hạn chế, còn điện thì hoàn toàn không có. Mỗi khi đêm xuống, mọi công việc đều phải dựa vào ánh sáng của những chiếc đèn dầu. Một đêm mưa lớn, khi cả trạm vừa chợp mắt sau một ngày dài, một tổ vận tải đưa vào một thương binh bị thương nặng ở chân do mảnh đạn. Máu chảy nhiều, cần được xử lý ngay. Ngoài trời mưa như trút nước, gió lùa làm căn lán rung lên từng cơn. Trong điều kiện ấy, việc cứu chữa vô cùng khó khăn. Bà Hạnh cùng bác sĩ trực khẩn trương chuẩn bị dụng cụ. Ngọn đèn dầu duy nhất được đặt trên một chiếc bàn gỗ nhỏ. Để ngọn lửa không bị tắt bởi gió lùa, một đồng đội phải ngồi che chắn suốt nhiều giờ liền. Dưới ánh sáng vàng nhạt chập chờn ấy, mọi người tập trung cao độ. Người lau mồ hôi cho bác sĩ, người giữ dụng cụ, người động viên thương binh cố gắng chịu đựng. Sau nhiều giờ làm việc liên tục, ca xử lý cuối cùng cũng thành công. Người thương binh qua cơn nguy hiểm. Khi trời gần sáng, mưa đã ngớt. Nhìn ngọn đèn dầu vẫn leo lét trên bàn, bà Hạnh thấy lòng mình nhẹ nhõm. Bà nhớ rõ cảm giác khi ấy: niềm vui không phải vì đã hoàn thành công việc của riêng mình, mà vì một người đồng đội đã được giữ lại sự sống. Nhiều năm sau chiến tranh, trong một lần gặp mặt cựu chiến binh, bà bất ngờ gặp lại người thương binh năm ấy. Ông đã có gia đình, con cháu đề huề và vẫn đi lại được dù chân còn mang thương tật. Nghe ông kể về cuộc sống hiện tại, bà Hạnh xúc động nhớ đến đêm mưa năm nào và ngọn đèn dầu nhỏ bé trong căn lán giữa rừng. Đối với bà, ngọn đèn ấy không chỉ mang lại ánh sáng. Nó còn tượng trưng cho niềm tin, lòng kiên trì và tinh thần trách nhiệm của những con người đã âm thầm cống hiến trong thời hoa lửa. Đến hôm nay, mỗi khi nhìn thấy một chiếc đèn dầu cũ, bà lại nhớ về những đêm trực giữa rừng sâu, nơi ánh sáng nhỏ nhoi ấy đã góp phần thắp lên hy vọng và gìn giữ sự sống cho biết bao đồng đội.



