Podcast

NGỌN ĐÈN ĐÊM TRƯỜNG SƠN

Hưng Yên18/11/2025đoàn xã long hưng (đoàn xã long hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGỌN ĐÈN ĐÊM TRƯỜNG SƠN

Đêm Trường Sơn năm ấy lạnh lắm. Mưa rừng dai dẳng suốt nhiều ngày khiến con đường 20 Quyết Thắng trơn trượt, bom đạn lại nện xuống bất cứ lúc nào. Trong đội nữ thanh niên xung phong, có cô gái tên Lan, mới tròn đôi mươi, nhỏ nhắn nhưng đôi mắt lúc nào cũng ánh lên nghị lực.

Hôm đó, đơn vị nhận nhiệm vụ san lấp một hố bom lớn chắn ngang đường. Xe chở hàng từ tuyến sau đang chờ thông đường để kịp đưa thương binh về trạm. Nhưng máy ủi hỏng, đào cuốc thủ công không xuể, lại giữa đêm tối đen như mực.

Lan lẳng lặng lấy trong ba lô ra chiếc đèn dầu nhỏ – thứ mà cô vẫn giữ từ quê nhà, do mẹ đưa cho ngày lên đường:
“Lỡ có đêm nào con phải làm đường, dùng tạm ánh đèn này mà thấy đường, nghe con.”

Ánh đèn nhỏ bé, leo lét trong gió rừng, nhưng cũng đủ để mọi người nhìn thấy mặt đất. Bọn con gái lom khom xúc đất, chuyền nhau từng xẻng một. Gió hun hút, bom từ xa thỉnh thoảng lại đỏ rực bầu trời, nhưng tiếng xẻng vẫn đều, tiếng động viên nhau vẫn vang lên:

Nhanh lên các chị ơi, thương binh đang chờ mình!
Rồi, ráng chút nữa!

Đến gần nửa đêm, bất ngờ máy bay địch quay lại. Tiếng rú ghê rợn xé toang không gian. Cả đội nằm rạp xuống. Bom nổ dồn dập. Khi đất đá lắng lại, mọi người bật dậy kiểm tra lẫn nhau.

Lan vẫn nằm yên.

Chiếc đèn dầu bị hất văng vào gốc cây, vỡ đôi. Ánh sáng nhỏ bé đã tắt. Lan được khiêng vào hầm, nhưng cô chỉ mỉm cười, đôi môi tím tái:

Con đường mở rồi… xe qua được rồi phải không chị?

Ngày hôm sau, khi những chiếc xe đầu tiên vượt qua hố bom vừa san lấp, bác lái xe già quay xuống phía anh em thanh niên xung phong, giọng nghẹn lại:

Cảm ơn các con… nhờ các con mà thương binh của bác qua được trận này.

Trong góc lán, đồng đội đặt lại mảnh đèn dầu vỡ của Lan, như giữ lại một phần ánh sáng của cô. Ánh sáng ấy, tuy nhỏ nhoi nhưng đã soi cả một quãng đường Trường Sơn trong đêm đầy bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn