Ngọn Đèn Dưới Hầm Đá
Trong những ngày bom đạn dội xuống tuyến đường vận tải miền Trung năm 1971, một tổ thông tin liên lạc đã bám trụ trong hầm đá suốt nhiều ngày để giữ đường dây liên lạc thông suốt. Giữa bóng tối và thiếu thốn, ánh đèn dầu nhỏ bé đã trở thành biểu tượng của ý chí và niềm tin.
Ông Đặng Văn Phúc kể rằng năm 1971 ông là chiến sĩ thông tin mới ngoài đôi mươi, được giao nhiệm vụ trực đường dây liên lạc tại một điểm núi hiểm trở ở Quảng Trị. Công việc của họ là nối và bảo vệ hệ thống dây điện thoại quân sự xuyên rừng để các đơn vị tiền tuyến giữ liên lạc với sở chỉ huy. Nơi đóng quân chỉ là một hầm đá nhỏ khoét sâu vào sườn núi. Ban ngày máy bay trinh sát quần thảo liên tục, ban đêm pháo sáng rực cả bầu trời. Đường dây thường xuyên bị bom cắt đứt, nên tổ của ông gần như không có đêm nào ngủ trọn. Một đêm cuối tháng tám, mưa lớn kéo dài khiến đất đá sạt xuống, làm đứt toàn bộ tuyến dây qua khe núi. Nếu không khôi phục kịp thời, nhiều đơn vị phía trước sẽ mất liên lạc hoàn toàn. Ông Phúc cùng đồng đội là anh Hoàng Văn Lực lập tức mang cuộn dây và dụng cụ lao ra giữa mưa. Đường rừng trơn trượt, nhiều đoạn phải bò men theo vách đá để tránh pháo kích. Sau nhiều giờ nối dây, cả hai trở về hầm trong tình trạng người đầy bùn đất. Nhưng chưa kịp nghỉ thì tín hiệu lại chập chờn. Anh Lực phát hiện một đoạn dây gần cửa hầm đã bị mảnh bom làm sứt lõi. Lúc ấy dầu đèn gần cạn, ánh sáng chỉ còn leo lét. Anh Lực tháo chiếc khăn quàng quấn quanh bóng đèn để che ánh sáng khỏi bị máy bay phát hiện rồi cặm cụi nối lại từng sợi dây nhỏ. Khoảng gần sáng, tín hiệu cuối cùng cũng thông suốt trở lại. Từ chiếc máy điện thoại dã chiến vang lên tiếng gọi rõ ràng của sở chỉ huy. Cả tổ mừng đến nghẹn lời. Nhưng đúng lúc đó, một loạt bom bất ngờ dội xuống triền núi phía trước. Đất đá rung chuyển dữ dội làm cửa hầm sập một phần. Anh Lực bị thương ở vai nhưng vẫn ôm chặt cuộn dây điện thoại vào ngực để tránh bị đứt lần nữa. Ông Phúc kể rằng điều ông nhớ nhất không phải tiếng bom, mà là ánh đèn dầu nhỏ trong hầm đá đêm ấy. Nó yếu ớt nhưng chưa bao giờ tắt, giống như tinh thần của những người lính thông tin năm xưa. Sau chiến tranh, mỗi lần mất điện trong nhà, ông lại thắp một ngọn đèn dầu cũ. Ông bảo ánh sáng ấy luôn nhắc ông nhớ về những đồng đội đã sống và chiến đấu trong bóng tối để giữ thông suốt những tiếng gọi từ tiền tuyến.



