Ngọn đèn giữa chiến hào (5)
Những năm tháng chiến tranh, ngôi làng nhỏ bên sông chìm trong khói lửa. Mỗi đêm, bà Năm lại lặng lẽ thắp ngọn đèn dầu trước hiên nhà để làm dấu cho các chiến sĩ trở về. Dù bom đạn có cày nát mái tranh, ngọn đèn ấy chưa bao giờ tắt.
Một lần, giặc phát hiện ánh sáng giữa đêm khuya. Chúng kéo đến lục soát, đe dọa dân làng. Bà Năm chỉ im lặng ôm chiếc đèn vào lòng. Khi chúng bỏ đi, bà lại thắp sáng nó như chưa từng sợ hãi.
Nhiều năm sau hòa bình lập lại, người ta hỏi bà vì sao gan dạ đến vậy. Bà chỉ cười hiền: “Nếu ngọn đèn tắt, mấy đứa nhỏ ngoài chiến hào biết tìm đường về đâu?”
Ngọn đèn dầu cũ giờ đã phủ bụi thời gian, nhưng câu chuyện về bà vẫn còn cháy mãi trong ký ức của cả làng như một biểu tượng của lòng yêu nước và niềm tin giữa thời hoa lửa.


