NGỌN ĐÈN GIỮA ĐÊM BOM
NGỌN ĐÈN GIỮA ĐÊM BOM Mẹ tôi kể rằng những năm chiến tranh, làng tôi thường xuyên bị máy bay ném bom. Mỗi khi còi báo động vang lên, cả làng lại vội vã chạy xuống hầm trú ẩn. Trẻ con khóc, người lớn thì lo lắng, không ai biết quả bom tiếp theo sẽ rơi xuống đâu. Trong những đêm như thế, bà ngoại tôi luôn ôm mẹ vào lòng rồi khẽ hát ru. Giữa tiếng bom nổ ầm ầm trên đầu, tiếng ru của bà vẫn đều đều, nhẹ nhàng đến lạ. Mẹ nói có những lúc tưởng như không thể chịu nổi nữa, nhưng chỉ cần nghe tiếng bà
NGỌN ĐÈN GIỮA ĐÊM BOM
Mẹ tôi kể rằng những năm chiến tranh, làng tôi thường xuyên bị máy bay ném bom. Mỗi khi còi báo động vang lên, cả làng lại vội vã chạy xuống hầm trú ẩn. Trẻ con khóc, người lớn thì lo lắng, không ai biết quả bom tiếp theo sẽ rơi xuống đâu.
Trong những đêm như thế, bà ngoại tôi luôn ôm mẹ vào lòng rồi khẽ hát ru. Giữa tiếng bom nổ ầm ầm trên đầu, tiếng ru của bà vẫn đều đều, nhẹ nhàng đến lạ. Mẹ nói có những lúc tưởng như không thể chịu nổi nữa, nhưng chỉ cần nghe tiếng bà là lại thấy bình tĩnh hơn.
Có một đêm bom rơi rất gần. Đất rung lên, bụi bay mù mịt, mái nhà bị sập một phần. Khi mọi người chui lên khỏi hầm, cả xóm gần như tối om vì mất điện. Nhưng trong căn nhà nhỏ của bà tôi, một ngọn đèn dầu vẫn le lói sáng.
Bà nói: “Còn sáng là còn hy vọng.”
Ngọn đèn ấy không chỉ để soi sáng căn nhà, mà còn như giữ lại niềm tin giữa những ngày tháng tối tăm nhất. Dù bên ngoài bom đạn vẫn còn, nhưng trong căn nhà nhỏ ấy, tình yêu thương vẫn chưa bao giờ tắt.
Nhiều năm sau, khi cuộc sống đã yên bình, mẹ vẫn nhớ mãi ánh sáng của ngọn đèn dầu năm ấy. Và mẹ nói: “Có những thứ rất nhỏ… nhưng lại đủ để giữ cho con người ta không gục ngã.”



