Ngọn đèn giữa mưa bom
Câu chuyện kể về một đêm bom rơi ác liệt trên tuyến đường Trường Sơn, khi cô dân quân trẻ Nguyễn Thị Lý đã dũng cảm ở lại trận địa, bất chấp nguy hiểm để bảo vệ đoàn xe vận tải, góp phần giữ vững mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam
Đó là một đêm cuối năm 1972, khi chiến tranh chống Mỹ đang ở giai đoạn ác liệt nhất. Trên tuyến đường Trường Sơn, từng đoàn xe vận tải nối đuôi nhau chở lương thực, vũ khí vào miền Nam.
Cô dân quân Nguyễn Thị Lý, khi ấy mới 20 tuổi, được giao nhiệm vụ trực tại một điểm cao – nơi có thể quan sát máy bay địch từ xa.
Khoảng nửa đêm, tiếng máy bay gầm rú xé toang bầu trời. Bom bắt đầu trút xuống như mưa. Đất đá tung lên, cây rừng cháy đỏ. Nhiều người phải rút vào hầm trú ẩn.
Nhưng Lý không rời vị trí. Cô vẫn bám trụ bên khẩu súng, mắt dõi theo bầu trời, tay liên tục phát tín hiệu cảnh báo cho đoàn xe phía sau dừng lại, tránh rơi vào “tọa độ chết”.
Một quả bom nổ gần đó làm cô bị thương ở vai. Máu thấm ướt áo, nhưng Lý chỉ quấn vội mảnh vải rồi tiếp tục nhiệm vụ.
Nhờ tín hiệu kịp thời của cô, cả đoàn xe đã dừng lại đúng lúc, tránh được trận ném bom tiếp theo. Sau đợt oanh tạc, con đường được thông lại, đoàn xe tiếp tục lăn bánh vào Nam an toàn.
Sáng hôm sau, khi đồng đội tìm thấy Lý, cô đã kiệt sức bên trận địa, nhưng vẫn nắm chặt chiếc đèn tín hiệu trong tay.
Hành động dũng cảm ấy đã góp phần bảo vệ tuyến vận tải quan trọng, giữ vững dòng chi viện cho chiến trường miền Nam.



