Bài viết

NGỌN ĐÈN GIỮA MÙA HOA LỬA

Mùa hè năm 1968, ngôi làng nhỏ nằm sát chân đèo Hải Vân chìm trong khói lửa chiến tranh. Ban ngày tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, ban đêm ánh đèn dầu leo lét trong từng mái nhà tranh. Nhưng dù bom đạn có khốc liệt đến đâu, người dân nơi đây vẫn sống, vẫn hy vọng và vẫn chờ một ngày đất nước thanh bình.

Gia Lai17/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đào là cô gái trẻ nhất trong đội thanh niên xung phong của xã. Mới đôi mươi nhưng cô đã quen với việc gùi gạo, tải thương và thức trắng nhiều đêm bên những cung đường bị bom cày nát. Đôi bàn tay nhỏ bé của Đào lúc nào cũng đầy vết xước, nhưng ánh mắt cô vẫn sáng và nụ cười vẫn dịu dàng như ánh trăng đầu tháng.

Mỗi tối, sau khi công việc kết thúc, Đào thường mang chiếc đèn dầu nhỏ ra ngồi trước hiên nhà vá áo cho bộ đội. Ngọn đèn vàng yếu ớt giữa màn đêm tối mịt giống như chút hy vọng mong manh còn sót lại giữa thời chiến.

Một lần, đơn vị hành quân ghé qua làng nghỉ chân. Trong số những người lính ấy có Hưng — chàng chiến sĩ quê Hà Nội với giọng nói trầm ấm và đôi mắt hiền. Hưng bị thương nhẹ ở cánh tay nên được giao ở lại vài hôm để hồi phục.

Đêm đầu tiên gặp nhau, Hưng nhìn Đào chăm chú rồi cười:
“Ở đây bom đạn thế này mà cô vẫn dám ngồi vá áo ngoài sân à?”

Đào khẽ đáp:
“Nếu không có ánh đèn này, mấy anh lấy đâu áo lành mà đi tiếp.”

Hưng bật cười. Tiếng cười của anh nhẹ nhưng khiến Đào nhớ mãi.

Những ngày sau đó, mỗi tối Hưng lại ngồi cạnh Đào dưới ánh đèn dầu. Anh kể cho cô nghe về Hà Nội mùa thu có mùi hoa sữa, về hồ Gươm sáng sớm và những con phố đông người qua lại. Đào chưa từng rời khỏi ngôi làng nhỏ của mình, nên từng câu chuyện của Hưng đều khiến cô lặng người tưởng tượng.

Đổi lại, Đào kể cho anh nghe về con sông sau làng, về mùa phượng đỏ và những đêm cả làng trú bom trong hầm đất. Hưng lắng nghe rất chăm chú, như thể muốn ghi nhớ tất cả.

Rồi ngày đơn vị tiếp tục hành quân cũng đến.

Trước lúc lên đường, Hưng tháo chiếc khăn tay màu xanh đưa cho Đào:
“Nếu còn sống trở về, tôi sẽ tìm cô.”

Đào siết chặt chiếc khăn trong tay, chỉ khẽ gật đầu vì sợ mình sẽ bật khóc.

Sau hôm ấy, chiến sự ngày càng ác liệt. Những đoàn xe nối nhau ra mặt trận, những người lính đi mãi không về. Đào vẫn ngày ngày làm nhiệm vụ, vẫn thắp ngọn đèn dầu trước hiên nhà như một thói quen.

Một đêm mưa lớn, đơn vị tải thương đưa về rất nhiều chiến sĩ bị thương sau trận đánh ở đèo. Đào chạy suốt đêm phụ các y tá băng bó. Giữa tiếng rên đau và mùi thuốc sát trùng nồng nặc, cô bất chợt nhìn thấy chiếc khăn màu xanh quen thuộc trong túi áo của một người lính.

Đó là Hưng.

Anh nằm bất động, khuôn mặt tái nhợt vì mất máu. Đào quỳ sụp xuống gọi tên anh trong run rẩy.

May mắn thay, Hưng vẫn còn sống.

Suốt nhiều tháng sau, Đào ở bên chăm sóc anh cho đến khi bình phục. Trong những ngày ấy, giữa chiến tranh tàn khốc, họ dần hiểu rằng tình cảm dành cho nhau đã lớn hơn rất nhiều so với những lời hứa ban đầu.

Năm đất nước hòa bình, Hưng trở lại ngôi làng dưới chân đèo đúng như lời hẹn năm xưa. Đào đứng trước hiên nhà, nơi ngọn đèn dầu vẫn được thắp sáng mỗi đêm.

Lần này, không còn tiếng bom rơi.

Chỉ còn tiếng gió biển và màu hoa phượng đỏ rực cả một khoảng trời.

Ngọn đèn năm ấy cuối cùng đã không còn soi đường cho chiến tranh nữa, mà soi sáng cho một cuộc đời mới bắt đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN ĐÈN GIỮA MÙA HOA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa