Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn đèn giữa mùa lửa đạn

Câu chuyện kể về tinh thần kiên cường của người dân An Giang trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dù đối mặt với bom đạn và nhiều hiểm nguy, nhân dân vẫn một lòng bảo vệ cán bộ cách mạng, giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

An Giang17/06/2026Huỳnh Thiện Tứ (ĐOÀN TNCS XÃ AN PHÚ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cuối thập niên 1960, vùng Bảy Núi của An Giang thường xuyên hứng chịu những cuộc càn quét ác liệt của địch. Khi ấy, ông Nguyễn Văn Thành mới ngoài hai mươi tuổi, là một thanh niên tham gia công tác giao liên cho lực lượng cách mạng.

Mỗi đêm, ông cùng đồng đội băng qua những cánh đồng ngập nước, len lỏi dưới chân núi để đưa thư từ, tài liệu và thuốc men đến các căn cứ. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể bị địch phát hiện.

Có lần, trong lúc đang vận chuyển tài liệu quan trọng, ông cùng đồng đội bị một toán lính phục kích. Cả nhóm phải ẩn mình nhiều giờ trong một đám cỏ tranh giữa đồng. Dù đói khát và kiệt sức, họ vẫn quyết tâm bảo vệ tài liệu bằng mọi giá.

Điều khiến ông nhớ nhất không phải những trận càn hay tiếng bom rơi, mà là tình cảm của người dân quê hương. Nhiều gia đình nghèo sẵn sàng nhường bát cơm cuối cùng cho cán bộ, đào hầm bí mật che giấu lực lượng cách mạng. Chính sự đùm bọc ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho những người chiến sĩ.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, đứng giữa quê hương thanh bình, ông Thành xúc động nhớ lại những người đồng đội đã ngã xuống. Ông luôn nhắc thế hệ trẻ rằng: “Độc lập, tự do hôm nay được đổi bằng biết bao máu xương. Các cháu phải sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh.”

Câu chuyện của ông là minh chứng cho tinh thần yêu nước, ý chí bất khuất của nhân dân An Giang trong những năm tháng chiến tranh, góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn