ngọn đèn không tắt (1)
ngọn đèn không tắt
Năm 1968, tại một vùng quê miền Tây Nam Bộ, mỗi khi màn đêm buông xuống, cả làng đều tắt hết đèn để tránh sự phát hiện của máy bay địch. Thế nhưng, trong một căn chòi nhỏ nằm cuối xóm, vẫn có một ánh đèn dầu le lói.
Đó là nhà của bà Năm - một người mẹ đã ngoài sáu mươi tuổi. Mỗi đêm, bà lại ngồi vá áo, khâu từng chiếc ba lô, từng chiếc võng cho bộ đội. Chiếc đèn được che kín bằng nhiều lớp lá dừa để ánh sáng không lọt ra ngoài.
Có người lo lắng hỏi:
Má Năm, lỡ địch phát hiện thì sao?
Bà chỉ mỉm cười hiền hậu:
Mấy chú bộ đội ngoài kia còn đối mặt bom đạn từng giờ. Má ngồi đây vá vài bộ quần áo thì có đáng gì.
Có những đêm, bà thức đến gần sáng. Đôi mắt đã mờ vì tuổi tác, bàn tay đầy vết kim đâm, nhưng từng đường chỉ vẫn ngay ngắn. Bộ đội hành quân qua địa phương, ai cũng quý bà như mẹ ruột.
Một lần, căn cứ bị địch càn quét. Bà nhanh trí giấu toàn bộ lương thực và thuốc men dưới nền bếp, còn mình bình tĩnh tiếp chuyện lính địch. Nhờ sự gan dạ ấy, kho tiếp tế của đơn vị vẫn được bảo toàn.
Ngày đất nước thống nhất, nhiều chiến sĩ trở về tìm bà. Có người ôm lấy bà khóc như gặp lại chính mẹ mình.
Bà chỉ nói:
Các con còn sống trở về là phần thưởng lớn nhất của má rồi


