Bài viết

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT

Quảng Ninh21/01/202610A2 (Trường THPT Hoàng Quốc Việt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT

Ở đơn vị, ai cũng gọi anh là Thầy. Trước khi ra trận, anh từng là giáo viên làng, dạy lũ trẻ học chữ dưới mái trường tranh. Ngày nhập ngũ, anh mang theo một chiếc đèn dầu nhỏ, loại đèn vẫn dùng để chấm bài mỗi tối.

Chiếc đèn theo anh suốt những năm chiến tranh. Trong hầm trú, ánh đèn leo lét soi từng gương mặt trẻ măng của đồng đội. Có những đêm yên súng hiếm hoi, anh lại lấy mảnh giấy nhỏ ra, dạy mấy người lính trẻ đánh vần, tập viết tên mình.

“Mai mốt hòa bình,” anh nói, “ai cũng phải biết đọc, biết viết.”

Chiếc đèn dầu cháy không sáng lắm, nhưng đủ để giữ cho đêm không quá tối. Mỗi lần đổ thêm dầu, anh làm rất chậm, rất cẩn thận, như sợ lửa tắt thì một điều gì đó cũng sẽ tắt theo.

Trong một đợt hành quân gấp, đơn vị bị pháo kích bất ngờ. Anh Thầy bị thương nặng khi đang che chắn cho ba chiến sĩ trẻ. Trước khi nhắm mắt, anh vẫn cố với tay về phía chiếc đèn đã đổ nghiêng, tim bấc cháy dở.

Sau ngày hòa bình, chiếc đèn dầu được mang về đặt trong lớp học cũ của làng. Không ai đốt đèn nữa, nhưng người ta lau sạch, đặt nó trên bàn giáo viên.

Mỗi sáng, khi nắng chiếu qua khung cửa sổ, ánh sáng rơi lên chiếc đèn cũ. Như thể ngọn đèn ấy chưa từng tắt — nó chỉ đổi cách soi đường, từ chiến hào trở về với những trang vở học trò.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn