NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, một ngọn đèn nhỏ nơi tuyến đường vận tải đã trở thành biểu tượng của ý chí, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của những con người nơi tuyến lửa.
Năm 1968, tuyến đường vận tải chiến lược xuyên rừng Trường Sơn ngày đêm oằn mình dưới bom đạn. Khi đó, cô Trần Thị Hòa mới 20 tuổi, là thanh niên xung phong làm nhiệm vụ dẫn đường cho xe vận tải đi trong đêm.
Công việc của cô tưởng chừng đơn giản: đứng ở một khúc cua nguy hiểm, cầm chiếc đèn dầu nhỏ để báo hiệu cho xe đi qua an toàn. Nhưng giữa mưa bom, việc giữ cho ngọn đèn ấy không tắt lại là một thử thách sống còn.
“Bom nổ liên tục, đất đá văng tung tóe, nhiều lúc tôi phải nằm rạp xuống đất ôm chặt cây đèn vào ngực để che gió, che đất,” cô Hòa kể lại.
Một đêm mưa lớn, đường trơn trượt, đoàn xe chở hàng quan trọng sắp đi qua. Địch phát hiện và bắt đầu ném bom dồn dập. Đồng đội của cô có người đã phải rút vào hầm trú ẩn.
Nhưng nếu không có tín hiệu đèn, đoàn xe rất dễ lao xuống vực sâu ngay khúc cua.
Không chút do dự, cô Hòa vẫn đứng lại. Tay run lên vì lạnh và sợ, nhưng cô cố giữ cho ngọn đèn sáng. Gió lớn tạt vào, ngọn lửa chao đảo tưởng chừng tắt lịm.
Cô lấy thân mình che kín chiếc đèn, mặc cho đất đá rơi xung quanh. Một mảnh bom sượt qua vai làm cô ngã khuỵu xuống, nhưng bàn tay vẫn giữ chặt cán đèn.
Ánh đèn le lói trong đêm tối ấy đã dẫn từng chiếc xe vượt qua đoạn đường nguy hiểm.
Khi đoàn xe cuối cùng đi qua an toàn, cô Hòa mới gục xuống. Đồng đội chạy ra, thấy cô vẫn ôm chặt cây đèn đã cháy cạn dầu từ lúc nào.
Sau này, khi nhớ lại, cô chỉ cười hiền:
“Lúc đó tôi không nghĩ mình dũng cảm gì đâu. Chỉ nghĩ đơn giản là nếu mình buông tay, có thể nhiều người sẽ không còn cơ hội trở về.”
Ngọn đèn nhỏ năm ấy không chỉ soi đường cho những chuyến xe, mà còn thắp sáng tinh thần kiên cường của cả một thế hệ


