NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT
sưu tầm
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời “hoa lửa” nơi gian khổ và hy sinh đan xen cùng lòng yêu nước vẫn còn sống mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hôm nay, tôi xin kể lại một câu chuyện giản dị, được lưu giữ qua lời kể của một nhân chứng lịch sử ở quê hương tôi – câu chuyện về một ngọn đèn… không bao giờ tắt.
Năm ấy, quê tôi là vùng căn cứ cách mạng. Bom đạn ngày đêm dội xuống, làng xóm tiêu điều, người dân sống trong cảnh thiếu thốn, hiểm nguy luôn rình rập.
Ở cuối xóm, có một cụ già tên là Bảy. Người dân quen gọi cụ là “cụ Bảy đèn”. Bởi lẽ, đêm nào trong căn nhà nhỏ của cụ cũng le lói một ánh đèn dầu, dù ngoài kia tiếng bom nổ vẫn chưa ngớt.
Có người hỏi:
“Cụ ơi, sao cụ không tắt đèn cho an toàn? Địch thấy ánh sáng sẽ nguy hiểm lắm!”
Cụ chỉ cười hiền, giọng trầm ấm:
“Đèn này không phải thắp cho cụ… mà để người đi xa còn biết đường trở về.”
Người “đi xa” mà cụ nhắc đến chính là con trai cụ – một chiến sĩ giao liên. Anh thường xuyên băng rừng, vượt suối, mang tin tức phục vụ cách mạng.
Trước mỗi lần lên đường, anh luôn dặn:
“Cha cứ thắp đèn nhé! Con nhìn thấy ánh đèn là biết nhà mình vẫn bình yên.”
Nhưng rồi một ngày… anh đi mà không trở lại.
Không ai biết anh đã hy sinh ở đâu, trong trận càn nào. Chỉ có cụ Bảy vẫn tin rằng, con trai mình sẽ trở về như lời hẹn ước.
Vậy là đêm đêm, cụ vẫn thắp đèn.
Ánh đèn nhỏ bé ấy đã vượt qua bao mùa mưa nắng, vượt qua cả khói lửa chiến tranh. Nó không chỉ là ánh sáng của một ngôi nhà, mà còn là ánh sáng của niềm tin, của tình yêu thương và của lòng son sắt với cách mạng.
Dần dần, ngọn đèn của cụ Bảy trở thành điểm tựa tinh thần cho cả làng. Các anh bộ đội hành quân ban đêm thường nhìn vào ánh đèn ấy để định hướng. Người dân đi tránh bom cũng coi đó là dấu hiệu của sự sống.
Có người nói: “Ánh đèn nhà cụ Bảy chính là ngọn lửa giữ ấm cả làng mình trong những ngày gian khó.”
Rồi ngày hòa bình cũng đến.
Tiếng súng im bặt, làng quê hồi sinh. Nhưng cụ Bảy thì đã già yếu lắm rồi.
Đêm cuối cùng của cuộc đời, cụ vẫn gượng dậy, run run thắp lên ngọn đèn quen thuộc. Ánh sáng ấy vẫn lung linh như bao năm qua – dịu dàng mà kiên cường.
Cụ gọi một người thanh niên trong làng đến bên, nắm tay dặn dò:
“Nếu một ngày… có ai đó lạc đường… con hãy thắp đèn lên cho họ…”
Nói rồi, cụ nhẹ nhàng nhắm mắt.
Hôm nay, ngọn đèn ấy không còn là một chiếc đèn dầu đơn sơ nữa, mà đã trở thành biểu tượng thiêng liêng trong ký ức của người dân quê tôi.
Đó là biểu tượng của: Niềm tin không bao giờ tắt; Tình yêu gia đình gắn liền với tình yêu Tổ quốc; Sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị trong thời chiến
Kính thưa quý vị!
Chiến tranh đã qua, nhưng những câu chuyện như thế này vẫn cần được kể lại để thế hệ hôm nay và mai sau hiểu rằng:
Hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của cha ông.
Chúng ta – những người đang sống trong thời bình – càng phải biết trân trọng, gìn giữ và phát huy truyền thống cách mạng, nuôi dưỡng lòng yêu nước, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội.
Xin được kết thúc câu chuyện bằng một thông điệp:
Hãy giữ cho “ngọn đèn” của lòng yêu nước luôn cháy sáng trong tim mỗi người – để dù ở bất cứ thời đại nào, dân tộc Việt Nam vẫn luôn kiên cường và bất khuất.



