Bài viết

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT

Tây Ninh01/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những câu chuyện về chiến tranh chưa bao giờ là cũ. Dù thời gian đã trôi qua, những ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn cháy âm ỉ trong lòng những người từng sống, từng chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc. Với tôi, câu chuyện ấy không nằm đâu xa, mà bắt đầu từ chính lời kể của ông nội – một người lính năm xưa.

Ông tôi từng tham gia kháng chiến chống Mỹ. Những năm tháng ấy, theo lời ông, là những ngày sống trong gian khổ, thiếu thốn nhưng lại đầy tình người và lòng yêu nước mãnh liệt. Ông kể, khi còn là một chàng trai mới mười tám tuổi, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ, bỏ lại sau lưng gia đình, ruộng vườn và cả những ước mơ tuổi trẻ.

Chiến trường không giống như những gì người ta tưởng tượng. Đó không chỉ là những trận đánh ác liệt mà còn là những ngày hành quân dài dằng dặc, những đêm ngủ rừng lạnh buốt, và cả những bữa cơm vội với vài hạt gạo và muối. Nhưng điều khiến ông nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội.

Ông kể về một người bạn thân tên Hùng – một người lính trẻ luôn lạc quan và dũng cảm. Trong một trận chiến ác liệt, khi đơn vị bị địch bao vây, Hùng đã tình nguyện ở lại để thu hút hỏa lực, tạo cơ hội cho đồng đội rút lui an toàn. Ông nói, đó là lần cuối cùng ông nhìn thấy Hùng. Người bạn ấy đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Mỗi lần kể đến đây, giọng ông chùng xuống. Tôi có thể thấy rõ ánh mắt ông xa xăm, như đang nhìn về một nơi rất xa – nơi có những ký ức không thể nào quên. Ông nói rằng, chiến tranh cướp đi rất nhiều thứ, nhưng cũng khiến con người hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình và tình người.

Không chỉ có những mất mát, chiến tranh còn là nơi sáng lên những tấm gương anh hùng. Ông kể về những người lính sẵn sàng nhường phần ăn cho nhau, chia sẻ từng giọt nước, từng chiếc áo. Có những người bị thương nặng vẫn cố gắng chiến đấu đến cùng, chỉ với một niềm tin duy nhất: bảo vệ Tổ quốc.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với một cơ thể không còn lành lặn. Nhưng điều khiến ông đau nhất không phải là vết thương trên thân thể, mà là ký ức về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Ông thường nói: “Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu của biết bao người.”

Những câu chuyện của ông khiến tôi hiểu rằng, thế hệ trẻ chúng tôi ngày nay thật sự may mắn. Chúng tôi được sống trong hòa bình, được học tập, vui chơi mà không phải lo sợ bom đạn. Nhưng cũng chính vì vậy, chúng tôi càng phải biết trân trọng những gì mình đang có.

“Thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng chiến tranh, mà còn là thời kỳ rực cháy của lòng yêu nước, của sự hy sinh và của niềm tin vào tương lai. Những con người trong thời đại ấy đã sống hết mình, chiến đấu hết mình và hy sinh vì một lý tưởng cao đẹp.

Câu chuyện của ông tôi chỉ là một trong hàng triệu câu chuyện khác. Nhưng đối với tôi, đó là một bài học quý giá. Nó nhắc nhở tôi rằng, dù ở thời đại nào, mỗi người cũng cần có trách nhiệm với đất nước, sống có lý tưởng và biết cống hiến.

Ngọn lửa của quá khứ vẫn đang cháy trong hiện tại, soi sáng con đường cho thế hệ trẻ. Và tôi tin rằng, chỉ cần chúng ta không quên, “thời hoa lửa” sẽ mãi là một phần thiêng liêng trong lịch sử dân tộc.

Bên canh đó,nó là một phần không thể thiếu đối đất nước chúng ta hiện nay, là giá trị cao cả được lưu truyền từ đời này sang đời khác

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn