Ngọn đèn không tắt
Câu chuyện kể về sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng vĩ đại của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ đã tiễn chồng, con và cháu ra trận và mãi mãi không đợi được họ trở về.

Tôi gặp mẹ Nguyễn Thị Thứ vào một buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu dần trên mái nhà tranh đơn sơ. Mẹ ngồi đó, bên hiên, ánh mắt xa xăm như vẫn đang dõi theo một con đường nào đó rất xa.
“Mấy đứa nó đi lâu rồi…”, mẹ nói, giọng chậm rãi mà trĩu nặng.
Tôi là đồng đội của một trong những người con của mẹ. Ngày ấy, chúng tôi cùng nhau ra trận, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vội. Nhưng rồi chiến tranh khốc liệt đã cướp đi họ – những người con ưu tú của mẹ.
Mẹ có chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại đã hy sinh vì Tổ quốc. Mỗi lần nhận tin dữ, mẹ không khóc lớn, chỉ lặng lẽ thắp thêm một ngọn đèn dầu trên bàn thờ. Ngọn đèn ấy, theo lời mẹ, là để “soi đường cho các con về”.
Có lần tôi hỏi mẹ:
“Mẹ có bao giờ thấy đau lòng không khi mất đi nhiều người thân như vậy?”
Mẹ nhìn tôi, ánh mắt hiền từ mà kiên định:
“Đau chứ con. Nhưng nếu đất nước cần, thì mẹ vẫn cho đi. Miễn là các con sống có ích, chết không uổng phí.”
Đêm đó, tôi ở lại. Trong không gian tĩnh lặng, ánh đèn dầu vẫn cháy. Tôi chợt hiểu rằng, ngọn đèn ấy không chỉ dành cho những người đã khuất, mà còn là biểu tượng cho tình yêu nước, cho sự hy sinh không bao giờ tắt của người mẹ Việt Nam.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại, hình ảnh người mẹ già bên ngọn đèn nhỏ vẫn luôn hiện lên trong tôi — lặng lẽ, bền bỉ, và vĩ đại đến nhường nào.



